Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ rõ con người cậu ta!”
“Không có! Những người đó không phải đều như vậy sao?” Uất Noãn Tâm nói một câu cho qua. “Anh không muốn suy nghĩ một chút về lời đề nghị của em sao! Trên đường về nhà cũng phải cẩn thận! Lúc lên xe, nhớ phải kiểm tra xe. Hơn nữa phải kiểm tra ở bên dưới xe có bom, còn có….phanh xe, bọn họ có thể động vào phanh xe ở bàn đạp đó! Còn có bình xăng…”
“Đang lái xem trên đường, đừng nghĩ đến vụ án, nói không chừng còn có người theo dõi. Còn nữa khi bước vào trong nhà, trước tiên cũng nên kiểm tra một loạt các phòng…”
Nghe Uất Noãn Tâm lải nhải như pháo nổ bên tai “các loại nguy cơ rủi ro”, lông mày của Lương Cảnh Đường càng nhướng càng cao, khóe mắt cố nén vui vẻ lại. Đợi cho đến khi cô lải nhải hết toàn bộ, mới cười hỏi một câu: “Vẫn còn sao?”
“Tạm thời chỉ nghĩ được đến vậy thôi, còn những thứ khác, trở về nếu nhớ ra em sẽ gọi điện nói cho anh biết!” Nhìn thấy biểu hiện của anh một chút cũng không nghiêm túc, giống như đang nghe cô kể chuyện hài vậy, Uất Noãn Tâm nhíu mi. “Em không đùa giỡn với anh đây! Em rất nghiêm túc đó!”
“Anh biết rõ!” Lương Cảnh Đường uống một ngụm trà, nhẹ nhàng nói ra một câu: “Em xem phim hình sự quá nhiều rồi đó!”
Hai con mắt của Uất Noãn Tâm thật muốn nhắm lại mà ngất xỉu. Anh không biết nghề luật sư và nghề báo là hai nghề suy hiểm nhất sao, bất cứ lúc nào cũng có thể đắc tội với người khác, hậu quả không phải vô cùng nghiêm trọng sao? Bản thân thì gấp đến xoay vòng vòng, anh thì một chút lo lắng cũng không có, còn có tâm trạng ngồi uống trà sao?
“Nói tóm lại em nói những thứ này, chỉ muốn anh suy nghĩ cho thật kỹ!”
“Tại sao em lại quan tâm anh đến vậy chứ?” Anh ngĩ lại nhìn cô, bẳng một đôi mắt ấm áp và sáng. Nhìn không ra anh đang vui vẻ, hay là đang mong đợi.
Hai tai của Uất Noãn Tâm đỏ lên, vừa rồi còn nói chuyện lưu loát, nói một mạch cả một chuỗi dài. Anh chỉ quăng cho cô một cậu hỏi, lại làm cho cô lúng túng, nói chuyện lắp bắp: “Anh là thầy kiêm sếp của em, quan tâm anh là điều em nên làm…”
“Như vậy à…” Lương Cánh Đường kéo dài âm cuối ra, có một chút nguy hiểm. Vừa rồi còn là một người đàn ông đứng đắn quay một cái lại trở thành không đứng đắn, đây là chuyện vô cùng đáng sợ, bởi vì bây giờ anh ấy rất…hấp dẫn. Tim gan của Uất Noãn Tâm muốn nhảy cả ra ngoài.
“Vẫn nên nói, nói chuyện về vụ án đi!” Tiếp tục vấn đề này, bản thân nhất định sẽ không ổn định, sẽ loạn mất, Uất Noãn Tâm liền đem lực chú ý của mình đặt lên trên hồ sơ. “Bây giờ có thể đến nhà họ được không?”
“Ưm! Đi thôi!”
“Được!” Uất Noãn Tâm cùng với Lương Cảnh Đường đi được vài bước, đột nhiên cô nắm lấy tay anh, nói một cách kiên định: “Bất luận xảy ra chuyện gì, chúng ta không được lùi bước, có được không? Trinh tiết đối với một người con gái rất quan trọng, em nhất định sẽ đem lại công bằng cho ấy!”
Lương Cảnh Đường nâng tay lên, nhẹ nhàng vuốt tóc cô, nở một nụ cười ấm áp và cũng ngầm đưa ra sự nghiêm túc không dễ dàng từ bỏ. “Yên tâm đi! Bảo vệ công bằng, là thiên chức của luật sư, anh sẽ không lùi bước!
Biệt thự Ngũ gia. Ngũ Chấn Quốc tay chống gậy, đứng ở bên ghế sofa tiếp điện thoại. Tuy đã ngoài bảy mươi tuổi, đầu tóc bạc phơ, nhưng nhìn ông vẫn rất uy nghiêm, tinh thần minh mẫn, dáng đứng ngay thẳng. Không khó nhìn ra lúc còn trẻ ông vô cùng uy phong lẫm liệt.
Lúc hai người làm mang nước và thuốc lên để ở bên, nhìn thấy sắc mặt của ông ngày càng đen, không tránh khỏi có chút sợ hãi. Tình tình lão thái gia không tốt, mọi người đều hiểu rõ, ngoại trừ… đứa cháu đích tôn bảo bối Ngũ Liên. Mỗi lần cậu ấy đến, đều dỗ cho lão thái gia cười đến hiếp mắt, cậu ấy chính là cứu tinh của các cô.
“Đây là lời của nó sao?” Tiếng nói lộ ra khí chất quân nhân đầy sức uy hiếp.
“Vâng! Tôi đã truyền đạt hết toàn bộ lời nhắn của ngài, nhưng thái độ của biểu thiếu gia rất cương quyết.”
“Nghịch tử! Cô chấp giống y như mẹ nó vậy!” Ngũ Chấn Quốc tức giận, cúp điện thoại một cái rụp. Ông cho rằng nó là cháu ngoại của ông, nó thật sự sẽ làm như vậy với ông sao?”
“Ai lại chọc cho lão thái gia tức giận rồi, giải quyết không ổn thỏa sao?” Một tiếng cười trêu chọc vang lên, sau đó Ngũ Liên bước vào trong phòng. Tinh thần phấn chấn, mọi người ở trong phòng kinh ngãc nói không nên lời, khiến cho hai cô người làm đỏ cả mặt. “Tiểu thiếu gia!”
“Hừm? Còn ai? Không phải là do đứa nghịch tử nhà ngươi sao?” Ngũ Chấn Quốc như ngồi trên đốc lửa, tiếp đón Ngũ Liên bằng cách dùng cây gậy đánh vào bắp tay anh.
Ở ngoài nhìn động tác có vẻ rất nhẫn tâm, nhưng kỳ thực không có bao nhiêu lực hết. Ông đang tức giận, nhưng cũng không nỡ làm tổn thương đứa cháu bảo bối của mình.
Ngũ Liên lại đau đến nổi kêu “oa oa”. “Ông à, ông xuống tay cũng ác thật đó! Đã mấy tháng không gặp, vừa gặp mặt, ông đã tàn nhẫn đánh đứa cháu bảo bối như thế này sao?”
“Bớt đùa giỡn cho ông!” Ngũ Chấn Quốc ngồi trên số sofa, cơn tức giận vẫn còn chưa hạ xuống.
Ngũ Liên vội vàng chạy đến, cười với ông. “Làm sao vậy? Hay ông cháu mình đến phòng tắm hơi nha? Còn không bơi lội cũng được! Hay là đi hết cả hai luôn ông thấy sao?”
“Xảy ra chuyện lớn, mà vẫn còn có tâm trạng nói đùa sao?”
“Chuyện gì vậy ông?” Ngũ Liên bây giờ mới chợt nghĩ đến, bất chợt nhận ra: “À, có phải ông đang nói đến vụ án cưỡng bức đó à! Con còn tưởng chuyện gì lớn!”
“Chuyện này còn không lớn sao? Nếu không phải ông giúp con ếm nhẹ xuống, thì bây giờ đã có trên tất cả mặt báo rồi, con nói xem cái mặt của ông còn biết để ở đâu nữa? Con thích vui đùa, ông từ trước đến giờ không quản, nhưng tại sao lại có thể làm ra chuyện bại hoại như vậy chứ? Thật mất mặt!”
“Ông à, ông là người hiểu cháu nhất mà! Ông nghĩ cháu muốn là loại người đó sao? Dựa vào thân phận Ngũ thiếu gia, loại con gái nào muốn mà không có được, cần phải đi cưỡng bức một đứa con gái vị thành niên sao? Khẩu vị của cháu không nặng đến mức đó đâu!
Nghe anh nói câu đó, Ngũ Chấn Quốc mới chợt nhận ra sự việc có gì đó không đúng, bán tính bán nghi hỏi: “Theo ý cháu… là có kẻ rắp tâm muốn hại cháu sao?”
“Rất rõ ràng mà!” Ngũ Liên duỗi cánh tay ra, lười biếng nằm dài trên sofa, hai chân bắt chéo nhau, vẫn có tâm trạng ngồi chơi với cái di động, một chút lo lắng cũng không có.
“Cháu gần đây có đắc tội với ai không?”
“Việc này có thể rất nhiều… ông không biết là có biết bao công ty đang đỏ mắt lên với cái mỏ quặng ở Đài Loan sao, ông lại bắt cháu tiếp quản. Người ta nhìn cháu thấy chướng mắt, muốn chỉnh cháu, một chút cũng không có gì là lạ.”
“Khốn khiếp! Cũng không nhìn cho kỹ đã động vào cháu của ai!” Ngũ Chấn Quốc tức giận lồng lên. “Để cho ông tra ra được, ông nhất định sẽ khiến kẻ đó ngẩn đầu không lên ở Đài Loan này!”
……………………………
Uất Noãn Tâm và Lương Cảnh Đường buổi sáng nhanh chóng đến được nhà cô gái Lâm Lâm bị hại, tình trạng của cô ấy không ổn định, vẫn cứ nhốt mình trong phòng, mẹ cô ấy tiếp đón cô. Hai người từ chổ ba của Lâm Lâm nghe được một số manh mối, biết được Lâm Lâm không nhìn thấy được mặt của Ngũ Liên, cho nên chỉ hỏi một số câu đơn giản.
Bọn họ đợi cho đến tối, tình trạng của Lâm Lâm mới ổn định được một chút, nhưng không thể trả lời được những câu hỏi của hai
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu