Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ anh mất mặt, giở giọng châm biếm anh nữa chứ. Theo tính tình của anh, tuyệt đối sẽ không để cô nhìn thấy được ánh mặt trời của ngày mai.
Anh thật sự rất tức giận, nhưng nhìn thấy thái độ của cô, lại cảm thấy buồn cười, anh đã rất lâu rồi không gặp được người nào thú vị đến vậy!
Có lẽ, anh muốn cô nhiều hơn một đêm.
Con mèo nhỏ giương nanh múa vuốt, nuôi dưỡng ở bên cạnh, thỉnh thoảng có thể đem ra trêu chọc, cũng là một chuyện rất thú vị!
……………………………..
Hai người hợp sức đưa Lương Cảnh Đường trở về phòng, Uất Noãn Tâm giúp anh cởi đồ vest ra, dùng khăn lông lau qua một lượt. Đợi anh ngủ say, mới đi ra ngoài.
Ngũ Liên ngồi dựa trên ghế sofa,lông mày nhíu lại có chút mệt mỏi, nhưng hai đôi mắt lại sáng ngời, giống như một con dã thú trong đêm tối. Tất nhiên, anh là một con dã thú vô cùng xinh đẹp, vóc dáng và khuôn mặt đều vô cùng cân đối.
“Anh tại sao vẫn chưa đi?” Uất Noãn Tâm chán ghét nhíu mày lại.
“Cô tại sao không đi?”
“Tôi ở đây chăm sóc anh ấy!”
“Tôi cũng vậy!”
“Anh tốt lành đến vậy sao!”
Ngũ Liêm mỉm cười nói: “Cô vẫn hiểu rõ con người tôi đấy! Bản thiếu gia thật ra cũng không nhàn rỗi để ý đến anh ta đâu!” Anh đứng ở đó, từ từ bước đến gần Uất Noãn Tâm.
Cô ý thức được mục tiêu của anh là chính mình, quay lưng muốn chạy đi. Nhưng tốc độ không nhanh bằng Ngũ Liên, anh một tay nắm lấy chặt lấy cánh tay của cô, thẳng tay ép cô vào tường, khuôn mặt đẹp trai hòa cùng với sự tức giận từ từ tụ lại.
“Nợ nần giữa hai chúng ta vẫn chưa tính xong đó!”
Khi Ngũ Liên cười nhìn rất đẹp, vô cùng hấp dẫn, lộ ra hàm răng thẳng tắp trắng ngời. Cơ bắp cuồn cuộn, rắn chắc, những đường cong xinh đẹp trải dài, giống như một con mảnh thủ đang chuẩn bị hành động, che giấu sự nguy hiểm khó mà lường trước được.
“Anh buông tôi ra! Bên trong có người đó!”
“Chẳng qua chỉ là một con quỷ say mèm thôi! Cô gào khản cả cổ, anh ấy cũng không thể cứu cô được đâu!”
“Rốt cuộc anh muốn gì!” Uất Noãn Tâm phát hỏa rồi. Có phải anh ta ăn no không có việc gì làm chứ? Cứ dây dưa với cô không dứt vậy! Cô thật sự rất ghét anh!
“Từ trước đến giờ chưa có kẻ nào chán sống chọc giận tôi…cô dám làm…thì nên nghĩ đến hậu quả….” Giờ phút này không nhìn thấy sự thù địch trong anh, mà ngược lại giống như đôi tình nhân đang dịu dàng nỉ noi với nhau vậy.
Giống như một con quỷ hút máu thanh lịch đang bắt giữ con mồi, nhưng lại không vội vàng nuốt trọn con mồi vào trong, rất có hứng thú thưởng thức bộ dạng tuyệt vọng của cô.
“Vậy anh giết tôi đi!”
“Giết cô sao? Nhưng vậy không phải quá lợi cho cô rồi sao?” Ngũ Liên càng ngày đè sát hơn, vô cùng quyến rũ, hơi thở phả vào lỗ chân lông của cô, nóng rực. Uất Noãn Tâm bất giác rùng mình, không thể tiếp tục như vậy nữa, cô không thể để mặc cho anh ức hiếp chính mình.
Cô khụy xuống hung hăn đá vào phía dưới của anh…
Nhưng Ngũ Liêm đã đoán trước được cô sẽ có động tác này, thông thả ngăn lại, cùng lúc lùi về sau hai bước. “Đá thật hung ác, muốn tôi tuyệt tử tuyệt tôn sao?” Anh cười trêu chọc, nhưng đối mặt với ánh mắt cảnh cáo và oán giận của cô, nhẹ nhàng đưa tay đút vào túi quần.
Chương 80: Kinh Cung Chi Điểu
Chú thích: Kinh Cung Chi Điểu (ý chỉ một chú chim một khi đã bị cung tên làm cho sợ hãi thì rất khó ổn định trở lại. Đây là một phép ẩn dụ chỉ một người đã bị hoảng hốt thì chỉ cần gặp phải một tiếng động nhỏ cũng làm cho người đó cảm thấy vô cùng sợ hãi)
Uất Noãn Tâm biết Nam Cung Thiếu Khiêm rất lo lắng cho cô, nhưng không muốn làm cô cảm thấy áp lực, hết sức kiềm nén cảm xúc của chính mình lại.
Một người đàn ông thật chu đáo mà! Nếu như tất cả đàn ông đều giống như anh thì quá tốt rồi!
“Thật xin lỗi, tối hôm nay em không thể về nhà được, anh đi nghỉ sớm đi!”
“Ò….” Anh che giấu sự mất mát trong lòng mình. “Có thể cho anh biết nguyên nhân không?”
“Bạn của em uống say rồi, em phải chăm sóc người ấy!”
“Là….đàn ông sao?”
Uất Noãn Tâm không ngờ anh sẽ hỏi mình câu này, sững người một lúc, thành thật trả lời. “Ưm! Hai chúng em chỉ là bạn bè thôi!”
“Em giải thích, là đang quan tâm đến anh sao?”
“…..” Đây là câu hỏi gì vậy trời? Cô chỉ thuận tiện nói một câu thôi mà, tại sao lại cảm thấy anh rất để ý tâm nhỉ? Nhưng cô lại không thể trả lời với anh là không phải sao?
Uất Noãn Tâm gật đầu.
“Ưm! Em quan tâm anh!”
“Vậy ngày mai em có thể về nhà sớm chút được không?”
“Được! Ngủ ngon!” Uất Noãn Tâm cúp điện thoại. Cảm giác có chút là kỳ lạ. Thiếu Khiêm không phải đang ỷ lại vào cô sao? Giống như một đứa trả không cảm thấy an toàn ỷ lại vào mẹ mình vậy. Nếu vậy cô chăm sóc cho nam hay nữ, có gì khác nhau chứ?
Có lẽ anh chỉ thuận miệng hỏi thôi, cũng giống như cô rất thản nhiên giải thích quan hệ giữa cô và Lương Cảnh Đường chỉ là bạn bè bình thường vậy!
Có thể cô nghĩ quá nhiều rồi, Thiếu Khiêm đối với cô, tuyệt đối không phải là loại tình cảm kia!
………………….
Biệt thự Nam Cung.
Bên trong phòng không bật đèn, không sao không trăng. Một người đàn ông ngồi bên quầy bar, dưới ánh sáng mặt trăng, chỉ nhìn thấy được một nửa bóng dáng. Vẻ mặt tôn quý, kiên nghị, giống như một bức điêu khắc của một bậc thành nổi tiếng tạc thành vậy.
“Chuyện của ngày mai, đã sắp xếp ổn thỏa chưa?” Giọng nói của anh rất trầm thấp, âm cuối run run, từ tính.
“Vâng! Chúng tôi trong ba ngày này đã thu mua hết mấy công ty truyền thông lớn nhất trong nước rồi!”
“Rất tốt! Tất cả cứ dựa theo kế hoạch mà làm việc!” Anh cúp điện thoại, ánh mắt sâu thâm nheo lại, càng nhìn càng làm cho người khác khiếp sợ!
Chương 81-82: Sự kiện bùng nổi
Buổi tối đến phòng thăm Lương Cảnh Đường vài lần, nhìn thấy anh ngủ rất say, Uất Noãn Tâm cũng cảm thấy yên tâm, ngã lưng trên sofa ngủ một giấc. Ngày hôm sau thức dậy rất sớm, chuẩn bị buổi sáng.
“Morning!” Một giọng nói ấm áp từ đằng sau truyền đến.
“Anh thức dậy rồi à!” Uất Noãn Tâm quay đầu lại, Lương Cảnh Đường đã tắm rửa sạch sẽ. Đầu tóc được gội sạch sẽ, ướt sũng rủ xuống trán. Cả người mặc một bộ quần áo ở nhà, màu xám trắng nhẹ nhàng, chất liệu cotton, đem đến cho người khác cảm giác yên lòng.
Anh luôn gọn gàng sạch sẽ, cách xử sự nhẹ nhàng, cùng với khuôn mặt tuấn tú, làn da trắng, gần như là một người hoàn hảo.
“Ưm! Xin lỗi! Hôm qua…Anh quá lỗ mãng rồi!” Anh mặc dù đã say, nhưng có thể biết được xảy ra chuyện gì. Không ngờ cô lại chăm sóc anh cả đêm, đây có thể hiểu là, cô đang quan tâm anh sao?
Lương Cảnh Đường bất giác đỏ mặt, cũng may lúc đó Uất Noãn Tâm đang bận rộn chuẩn bị bữa sáng, nên không phát hiện.
“Mau đến ăn sáng đi! Ăn no mới có sức để làm việc!”
“Được!” Lương Cảnh Đường ăn được một chút, cảm thấy mùi vị rất ngon. “Tay nghề của em rất tuyệt nha!”
Uất Noãn Tâm nhe răng cười. “Về điểm này em không khiêm tốn rồi! Dù gì mẹ em cũng là một đầu bếp nổi tiếng về món tây, em được truyền thụ bài bản đó!”
“Ưm! Anh có thói quen vừa ăn sáng vừa xem tin tức, em không ngại chứ?”
(Các bạn đang đọc truyện tại: Likevn.wap.sh
Chúc các bạn đọc truyện
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu