Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ thể tha.
An Ninh vốn thích yên tĩnh, nay xem ra bị quấy nhiễu đến không thể “an ninh” luôn. Mà Phó Tường Vy - kẻ đầu sỏ gây nên chuyện lại ra vẻ “Tôi là khai quốc công thần” với nụ cười âm hiểm đi khắp nơi rêu rao, không hề thấy áy náy trong lòng, gặp được đồng chí nào không biết “Từ Mạc Đình” là ai còn chỉ điểm, đến khi tính hiếu kỳ của đối phương nổi lên mới thôi. Nói tóm lại, hiện tại người ở khoa Vật lý ai ai cũng biết chuyện này, thậm chí có người còn hỏi Meo Meo khi nào thì kết hôn? Chuyện này thật sự dọa cô chết khiếp, bây giờ mọi người đều khư khư suy nghĩ như vậy sao?
Hôm nay Tường Vy vừa bước vào phòng, Triều Dương liền đi qua đi lại mấy lượt vỗ vỗ vai cô nói: “Huynh đệ, chết sớm siêu sinh sớm nha.”
“Nhớ đốt tiền thật cho tôi.”
Triều Dương mỉm cười: “Tôi có đốt chính mình cũng không đốt tiền.”
Tường Vy tặc lưỡi, sau đó đi tới nói với Meo Meo đang ngồi bên cửa sổ đọc sách: “Hy sinh cái tôi nhỏ bé, để được cái tôi lớn hơn!”
An Ninh đang nhìn sách liền ngẩng đầu lên, dịu dàng hỏi một câu: “Sau đó?”
“Tôi sai rồi!”
Triều Dương khinh bỉ: “Gió chưa nổi mà cây đã đổ.”
“Cái này gọi là gió chưa nổi sao?”
An Ninh ở bên này thở dài, cho dù có nản cô bạn làm xằng làm bậy, cũng không đến mức quá tức giận.
Tường Vy thức thời nói sang chuyện khác: “Tôi mời mọi người đi ăn đại tiệc nha? Tiền thưởng năm nghìn nhân dân tệ tùy ý tiêu xài!”
Mao Mao: “Bây giờ tôi không thể ăn được gì, tôi bị loét miệng, miệng đau đến nỗi nói chuyện cũng không thể lớn tiếng.”
Triều Dương: “Phun một ít “sương dưa hấu”(5) đi!”
(5). Sương dưa hấu: tên thuốc trị loét miệng sưng lợi vì nhiệt.
Mao Mao: “Vừa khéo loét ở chỗ sâu nhất trong miệng, muốn phun cũng phun không tới!”
Cuối cùng, sau khi cân nhắc kỹ càng họ đổi thành đi hát Karaoke để chúc mừng Tường Vy đoạt huy chương đồng.
Mao Mao vẫn có ý kiến với quyết định này: “Hát hò không phải cũng dùng miệng sao?!”
Kết quả là hôm đó Mao Hiểu Húc ở hiện trường là như thế này đây: Tay trái cầm một miếng gà quay, tay phải cầm mic, sau đó khi âm nhạc vang lên, cô miệng gà quay, miệng “Cho nên dung nhan khuynh quốc khuynh thành không đổi thay…”(6)
(6). Trích từ bài hát Khuynh quốc khuynh thành của Hùng Nhữ Lâm.
Triều Dương run lên: “Tôi thấy sao mà như điện giật ấy?”
An Ninh chỉ ngồi một bên uống đồ uống, dù sao cô hát không hay, hôm đó Tường Vy còn gọi vài bạn học cùng lớp có quan hệ tốt đến, mười người ầm ĩ bên trong phòng karaoke, giữa chừng anh chàng cùng tổ luận án nói chuyện với An Ninh, câu đầu tiên chính là: “Anh ta là bạn trai bạn hả?!”
“Mười bốn.”
“Cái gì?”
An Ninh cười đáp: “Cậu là người thứ mười bốn hỏi tôi vấn đề này.”
Anh chàng rõ ràng là bị kích thích: “Có phải tôi đã đắc tội với người chống lưng cho chúng ta không?”
Lúc này có người đẩy cửa bước vào, người tới chính là người chống lưng - Từ Mạc Đình. Lúc ấy cả phòng năm giây chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng “Giờ phút này khuynh quốc khuynh thành bên nhau vĩnh viễn…”
Chỉ đến khi Triều Dương hô một câu: “Bài tiếp theo ai muốn hát?” cả phòng lại trở lại hát hò tưng bừng.
Từ Mạc Đình ngồi xuống cạnh cô, An Ninh chậm rãi nhấp đồ uống, nhớ ra gì đó, hỏi: “Anh muốn uống gì không?”
Đối phương tựa hồ nở nụ cười nhẹ, đưa tay sờ sau gáy cô, An Ninh theo bản năng cũng đưa tay vuốt vuốt tóc mình.
“Em ngủ quên hả?”
“Ừm.” Hồi trưa gội đầu chưa kịp khô đã ngủ, bỗng nhiên có chút ngượng ngùng: “Tóc em rối lắm sao?”
“Vẫn đẹp.” Anh nói, khóe mắt chan chứa chân tình.
Đột nhiên An Ninh cảm thấy có vài ánh mắt phóng tới, cô lập tức nghĩ đến hành động của cô với anh dễ làm người ta tưởng tượng xa xôi, vì thế cô ngồi lại ngay ngắn.
Mao Mao thân tình đi tới đưa rượu cho Từ Mạc Đình: “Mời dùng.”
Mạc Đình nói cảm ơn, lần này anh không lấy nước trái cây của cô thay thế, nhấc ly rượu lên uống một ngụm, nghiêng đầu hỏi Lý An Ninh: “Anh đến đây em không ngại chứ?”
Biểu hiện của anh rất hợp tình hợp lý, nhưng giọng nói lại dịu nhẹ khiến người ta thẹn thùng: An Ninh ngẩng đầu nhìn Mao Mao, cô đang trốn đông tránh tây, làm bộ như chưa nghe thấy gì.
“Em có thể hỏi một chút không, sao anh biết em ở đây?”
Đối phương suy nghĩ rồi nói: “Em có một người bạn cùng phòng họ Thẩm phải không?”
An Ninh rên rỉ trong lòng, bây giờ những người bên cạnh cô có thể gọi là trở giáo đâm cô không?
Sau đó có người không kiềm chế nổi đến mời Từ Mạc Đình hát, đối phương cũng dễ nói chuyện: “Có thể, nhưng…” Anh chỉ vào yết hầu, vì thế Lý An Ninh không thể không nói với người bạn đối diện: “Thật ngại quá, để lần sau đi, anh ấy vừa mới hết cảm.” Hãy để cô chết luôn đi.
Hôm đó Từ Mạc Đình không ngồi lâu, sau khi nhận được hai cú điện thoại, anh liền đứng dậy cáo từ.
Nam nhân vật chính vừa mới đi khỏi, mấy người còn lại liền phát điên: “Meo Meo, con gái bọn mình yêu cầu bạn chỉ dẫn bí kíp miễn phí đây!”
Trong đó có một bạn nữ cảm khái: “Bạn Lý An Ninh thật sự không lên tiếng thì thôi, đã lên tiếng là kinh người! Nhân vật thanh cao nhường này… Chậc chậc, mình ngay cả nghĩ tới cũng không dám.”
Thế là, đêm đó buổi Karaoke biến thành “buổi báo cáo phương pháp theo đuổi nhân vật thần thánh”, người báo cáo đương nhiên là người nào đó, nhưng vấn đề là… cô không hề theo đuổi anh mà!
Tư duy hình parabol của Lý An Ninh trước nay vẫn luôn trơn tru, hiếm khi ngoại vật có thể khiến tinh thần cô bất an, nhưng lần đầu tiên yêu đương ít nhiều cũng khiến cảm xúc của cô rung động, cho nên lúc nói chuyện điện thoại với ba, thiếu chút nữa cô đã nói nhầm.
Nhớ lại đề nghị hôm nay của phụ thân đại nhân, cô không khỏi hoang mang, ba cô muốn cô đến thành phố G làm việc. Nếu cô đi thành phố G làm việc thì mẹ cô phải làm sao? Căn bản là chuyện không thể đồng ý, nhưng mà, phụ thân đại nhân cũng không phải là người nói chuyện vô cớ. Aiz, đau đầu quá!
“An Ninh, ổ cứng di động của tôi lại không mở được!” Giọng nói đột ngột của Thẩm Triều Dương đã kéo suy nghĩ của người nào đó trở lại.
“Vào Run, gõ cmd (tại dấu nhắc lệnh), sau đó gõ chkdsk, hai chấm, gạch chéo, f.”
Triều Dương không thể không bái phục: “Bà là nữ thần của tôi đấy!”
“Google mới là nữ thần.” An Ninh cười: “Được chưa?”
““Thao tác sai”, máy báo như vậy!”
An Ninh đi tới xem xét: “Sau dấu hai chấm thêm dấu cách, đừng viết liền chữ f.”
Triều Dương nhìn cô, bỗng nhiên nói: “Gả bà đi thật là đáng tiếc mà.”
An Ninh mỉm cười: “Vậy giữ tôi lại đi.”
Tường Vy mang theo đồ ăn đi vào: “Quán cà phê Tường Hòa thu thêm phí thật đúng là được voi đòi tiên, có điều tóm lại, thái độ phục vụ cũng được, lấy tiền cũng lanh lẹ.”
Triều Dương ngửi thấy mùi thơm liền đứng lên: “Ngày nào cũng bắt bà tiêu pha như vậy, thật là ngại quá!”
Tường Vy: “Người tiêu tiền không phải tôi. Tôi vừa ra cửa liền đụng ngay anh chàng của Meo Meo, a ha ha, tôi mới lại gần gọi một tiếng thôi, mà đã thu được lợi ích rồi.”
Triều Dương hiếu kỳ: “Bà gọi như thế nào?”
“Em rể.”
“…” An Ninh bóp trán tránh
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu