Shin giả nai, vẻ mặt ngây thơ:
_Hình như nhà đang có chuyện gì không vui hả bác?
_Đâu có gì, cháu ngồi đi!
Ông Nghĩa quay mặt lại, vui vẻ (hok bik giả hay thiệt) nói với nó:
_Xuống lấy nước cho ba với anh Dương nhanh lên con!
_Dạ…- Nó đáp
Sau lưng nó, lão Quân nắm tay lại, đưa ngón cái lên, ra hiệu “good good!”, rồi nhe rằng cười với Shin.
Shin mỉm cười nháy mắt lại với lão Quân. Thế là mọi chuyện lại êm đẹp.
Nó xuống nhà dưới pha trà, lúc đi ngang qua ông anh hai, nó nói thầm:
_Cảm ơn anh!
Lão Quân giả vờ ngu ngơ ngây ngô:
_Con bé này lạ nhỉ? Cảm ơn là cảm ơn chuyện gì?
Nó không giấu nổi nụ cười, khẽ vỗ bộp bộp vào lưng lão Quân:
_Anh diễn kịch dở lắm, em biết tỏng chuyện anh mươn anh Shin đến giải vây cho em rồi nhé!
Biết không giấu nổi cô em tinh ranh, lanh lợi, anh nó đành cười hề hề:
_Ừ, không có chi,- rồi hứng chí, anh nó tuôn luôn một tràng- Dù công của ta đây trong sự nghiệp giải thoát nhà người không nhỏ, nhưng đường đường là một bậc trượng phu đầu đội trời chân đạp đất, ta đây nào có kể công chi mấy chuyện vặt vãnh đó!- Anh nó vỗ ngực bành bạch.
Nó phá lên cười:
_Thôi đi cha, ngực xẹp lép rồi kìa!
---------------------------------------------------------------
Tại biệt thự nhà Thường Khánh.
Ông Duy ném cuốn báo có bài viết về chuyện tối hôm qua ở nhà hàng xuống mặt bàn, trước mặt Thường Khánh, cuốn báo tiếp đất, ý wên, tiếp mặt bàn, tạo ra tiếng “bạch!” rất to.
. Nhiệt độ cơ thể ông Duy bây giờ còn cao hơn cả ông Nghĩa ban nãy.
_Tại sao tao lại sinh ra đứa con như mày?!? Mày gây chuyện lớn rồi, mày biết đây là tờ báo tầm cỡ quốc tế không, ông Luân biết được thì sẽ thế nào? Mày….
Ông Duy thẳng tay chỉ vào mặt Thường Khánh, gầm lên.
Thường Khánh nhà ta vẫn giữ thái độ đúng nghĩa của một tảng băng di động, không hề tỏ ra sợ sệt…làm như là chẳng nghe gì.
Nói rồi Thường Khánh khẽ cúi đầu chào ông Duy (ra vẻ kính trọng một chút, dù gì ông ý cũng là ba), sau đó anh chàng bước ra khỏi phòng, một cách lạnh lùng, dứt khoát, không đắn đo phân vân.
Ông Duy để Thường Khánh đi mà không gọi lại, không phải vì ông ta cảm động vì những lời nói ban nãy, mà vì ông đang tính những cách khác để ép Thường Khánh phải khuất phục sự sắp đặt của ông. Ông thừa biết rằng đứa con trai duy nhất của mình là một đứa thong minh, quyết đóan, và rất khó bảo, áp dụng phương pháp mạnh bạo này sẽ không bao giờ hiệu quả….
-------------------------------
Violet Res.
_Hôm nay đông khách quá, tui chạy muốn xì khói, còn bồ?- Nhỏ Lam úp cái mâm nhựa bưng thức ăn lên kệ, mệt mỏi quay sang nó.
Nó cũng chẳng khá hơn, cũng mệt lử, nói không ra hơi. Gục mặt xuống cái bàn gần đó, nó trả lời con bạn…trong trạng thái ê ẩm toàn thân:
_Bồ tưởng tui đỡ hơn bồ sao, khu vực tui quản lý khách ra khách vào nườm nượp, đông đến nghẹt thở, bồ thử tưởng tượng xem, bồ chạy toé khói thì tui cũng nẹt lửa.
Rồi hai đứa toét miệng cười. Nhỏ Lam kéo ghế ngồi xuống cạnh nó.
_Nhanh quá, mới đây gần xong lớp 11 rồi.
_Ừ, còn mấy bữa nữa là phải ôn bài túi bụi để thi HK II rùi.- Nó đáp
Ghé thăm Fanpage của Likevn 
Admin[OFF]
Likevn