Thế rồi nó “zinh hạnh” được lọt vào tầm mắt của Lâm Danh....Nó nổi tiếng hok bít iu, nên Lâm Danh lấy chuyện đó ra để càng quyết tâm “lật đổ” nó hơn. Lúc bắt đầu thả lưới, Lâm Danh chỉ nghĩ đơn giản, cua được nó, bộ sưu tập của mình sẽ có giá hơn. Thế thôi! Nhưng định mệnh đã đảo lộn tất cả.
Nó không gục, và sẽ không bao h gục trước Lâm Danh, mà ngược lại, Lâm Danh đã gục dưới chân nó- thực sự....Có lẽ là...kể từ khi anh chàng nhìn thấy nụ cười thiên thần của nó trong căn phòng hoa Violet mà anh chàng đã cất công chuẩn bị.
Phải, Lâm Danh iu nó, thực sự iu nó.....Nhưng khi đã nhúng tay vào việc gì, Lâm Danh sẽ không bao h rút tay mình ra, đơn giản là vì, Lâm Danh iu nó...nhưng với một nô lệ của sự chiếm hữu, iu không, chưa đủ, mà phải là có, có được nó.....
Hai đứa đang bước đi trong im lặng thì chuông điện thoại của Lâm Danh vang lên Chorus của Takin’ Back My Love.
“I give it all up, but i’m taking back my love,
I’m taking back my love,
Im taking back my love,
I’ve giving you too much,
But i’m taking back my love,
Im taking back my love, my love,my love,my love,my love”
Xin lỗi, tôi đi nghe máy một lát, Lâm Danh nói- sau khi nhìn xem ai gọi.
Nó cười, xoa xoa bàn tay phải lên cánh tay trái:
_Uh! Nhưng nhanh nhanh nha, đứng đây một mình, cứ rợn rợn sao í!
Lâm Danh phì cười:
_Tuân lệnh!
Biết nó sợ ma nên Lâm Danh không nỡ chạy ra xa để nghe máy mà chỉ đứng khuất sau một gốc cây khá gần để nghe, người gọi là Hy Vân, nên Lâm Danh nói chuyện rất nhỏ, sợ nó nghe được.
_Cô còn dám gọi nữa ak?!? – Tuy rất tức, nhưng Lâm Danh không dám hét lớn, chỉ la nho nhỏ vào điện thoại.
Giọng bình thường, pha chút chọc tức
_Dù gì cũng xong rồi, nên tôi không nói nữa, nhưng cô gái đó là ai,?- Lâm Danh cố nuốt cục lửa zô lòng.
_Còn cô nữa? Chẳng phải đó là sợi dây chuyền cô đeo lúc nói chuyện với tôi trên ban công sao?
Ra là, cái zụ tụi bạn Hy Vân nói khích nó “ Cháy nhà mới lòi mặt chuột....” là để khích nó thôi, mọi chuyện đều nằm trong kế hoạch....
_Chuyện này không có lần sau đâu đấy! Lỡ lúc đó tôi không giải thích được việc đó thì Thùy Anh làm sao đây? Nhục cả đời đấy!- Lâm Danh vẫn vùn vụt lửa tức.
Hy Vân cười giọng khó lường:
_Thôi được rồi, tôi tin cô, tôi đang đi với Thùy Anh, cúp máy đây!- Lâm Danh nói.
Hy Vân dập máy.
Thường Khánh kéo ghế ngồi xuống cái pàn không người gần đó.
Nhỏ Lam cũng chẳng còn tâm trạng để nhảy, con nhỏ tiến lại phía Thường Khánh.
_Sao anh còn ngồi đây?
_Không ngồi đây thì đi đâu? –Hắn hờ hững trả lời.
_Kiếm Thùy Anh! Tuy cậu ấy rất mạnh mẽ và bướng bỉnh, nhưng đây hok phải chuyện nhỏ đâu!- Con Lam đáp.
_Chẳng phải cô ấy có người an ủi rồi sao? Tôi ra đó để trở thành người thừa ah?- Vẫn lạnh lùng
Nhỏ Lam bắt đầu bốc hỏa:
_Anh.....
Chợt phía sau, một bàn tay nhẹ nhàng kéo nhỏ Lam xích qua một bên. Là Mạnh Khoa:
_Cô không cần nói nhiều với hắn, Mỹ Dung muốn gặp cô có chuyện đó, để Thường Khánh lại cho tôi....
Ghé thăm Fanpage của Likevn 
Admin[OFF]
Likevn