Trang 116 - Tiểu Thuyết: Anh Có Thích Nước Mỹ Không
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Những lời mẹ nói đều rất tàn nhẫn, nhưng bà nói đúng, sự lựa chọn của anh chính là giữa bản thân anh và Trịnh Vi. Anh nhìn bàn tay mình đang chầm chậm dỡ ngôi nhà ra thành từng mảnh vụn - thực ra sự lựa chọn đã ở trong lòng anh từ lâu.
_ © _
Dịp nghỉ mùng một tháng Năm, nhà ga bán vé trước mười ngày, vé nằm không dễ mua, Trịnh Vi xếp hàng cả buổi chiều trong dòng người đông đúc ở phòng bán vé mà không đem lại kết quả gì. Cuối cùng cô nhanh trí, nhớ đến Lão Trương đã trở thành con người của xã hội, Lão Trương giao thiệp rộng, quen biết khá nhiều nhân vật trong đủ mọi ngành nghề, Trịnh Vi gọi điện thoại cho Lão Trương, Lão nhiệt tình nhận lời, chưa đầy hai ngày, Lão đã kiếm được cho cô hai vé nằm giường cứng đi Nam Xương. Chỉ cần đến được Nam Xương, phải đổi xe như thế nào để đến Vụ Nguyên, đều là việc dễ như trở bàn tay.
Trịnh Vi mân mê tấm vé tàu vừa nhờ Lão Trương mua, lòng vui như mở cờ chạy về ký túc xá, vừa đẩy cửa vừa khe khẽ hát: Ta cười đắc ý, ta cười đắc ý.
"Này, mới sáng sớm ra mà đã kiếm được vé đi du lịch trăng mật hả? " Vừa nhìn thấy vẻ tươi như hoa của Trịnh Vi, Tiểu Bắc bèn trêu cô.
"Dĩ nhiên rồi, không những kiếm được vé mà còn sắp xếp ổn thỏa cho hành trình cả bảy ngày rồi, tớ phải đưa anh ấy đến Vụ Nguyên, lên núi Lư Sơn, để anh ấy thưởng thức danh lam thắng cảnh của tỉnh Giang Tây, đương nhiên, tiện thể còn ghé thăm bố mẹ tớ, tức nhạc phụ nhạc mẫu tương lai của anh ấy". Trịnh Vi đáp ngay không chút ngại ngùng.
Nguyễn Nguyễn cũng cười cô, "Mọi người đều nói người Giang Tây các cậu học hành giỏi giang, nuôi lợn cũng giỏi giang, cậu phải để Trần Hiếu Chính đi thực tế đó nhé".
Trịnh Vi đang vui nên rất thoáng, khua tay tỏ vẻ không thèm chấp bọn họ, ngồi phịch xuống chiếc ghế cạnh máy điện thoại, "Tờ phải gọi cho anh Chính trước đã, báo cho anh ấy đã có vé trong tay".
Vừa bấm hết số điện thoại, cửa phòng liền bị đẩy rầm một tiếng, Trịnh Vi nhìn ra tỏ vẻ không vui, Duy Quyên mặt mày đầy mồ hôi xông vào.
"Dở chứng à, sắp tốt nghiệp rồi, ngay cả cửa không mang theo được cũng muốn phá hả? " Tiểu Bắc nói.
Duy Quyên lại tỏ vẻ lòng nóng như lửa đốt, "Tớ không thèm gây sự với các cậu, Trịnh Vi, gay to rồi, tớ vừa được nghe một tin khủng khiếp..."
"Xí, ngày nào cậu không có ba tin vỉa hè? " Đã nghe bốn năm, Trịnh Vi không còn hứng thú với các "Thông tin giang hồ" của Duy Quyên nữa, cô tiếp tục bấm số.
Duy Quyên lấy tay chặn ngay điện thoại, "Tớ thấy cậu thật là, bị người ta bán đứng còn ngồi đếm tiền cho người ta. Vừa nãy tớ có được một thông tin rất đáng tin cậy từ Hội sinh viên, hai suất học bổng du học của trường thì bị Trần Hiếu Chính nhà cậu chiếm một suất, nghe nói là đi Mỹ, visa cũng xin được rồi, anh chàng này giỏi thật đấy, chuyện lớn như thế mà giấu như bưng, cậu vẫn còn chưa biết gì ư? "
Trịnh Vi sững người, rồi bật cười: "Này, tớ thấy mấy cái thông tin vỉa hè của cậu càng ngày càng vô lý, hôm kia tớ vừa ăn cơm với anh ấy, anh ấy còn nói về chuyện đi Vụ Nguyên với tớ. Đại sự Duy Quyên, xin ngài thôi đi cho, lấy chuyện này để trêu người khác là hơi quá đáng đấy".
Lần này thì Duy Quyên sốt sắng thật, cô chỉ vào mũi Trịnh Vi nói: "Tớ bảo cậu ngốc cũng không sai, chuyện này đâu có thể đùa được, chằng cần nói đến Học viện, thông tin này đã lan ra khắp Hội sinh viên trong khoa rồi, cậu không tin thì thôi, đừng có để đến lúc khóc cũng không có chỗ khóc".
"Cậu nói linh tinh! " Trịnh Vi cũng giận dỗi đứng phắt dậy, "Anh ấy chưa bao giờ nói chuyện này với tớ, dĩ nhiên là tớ phải tin anh ấy rồi. Tớ là bạn gái của anh ấy, chuyện của anh ấy mà tớ còn không biết à? "
Đến trang:
Các bạn đang đọc Tiểu Thuyết: Anh Có Thích Nước Mỹ Không tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15689862