Disneyland 1972 Love the old s
======Quảng Cáo======
newGhé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
======Quảng Cáo======
newGhé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^

Trang 65 - Tiểu Thuyết: Anh Có Thích Nước Mỹ Không



Người dẫn chương trình trao đổi một lát với người phụ trách âm thanh, cuối cùng nói với Trịnh Vi bằng giọng nuối tiếc, "Thành thật xin lỗi, trong list các bài hát không có nhạc của bài này".

Trịnh Vi cau này, "Bài này mà không có? Để em xem có bài gì".

Trịnh Vi tự mình bước đến gần người phụ trách âm thanh, liếc qua danh sách các bài hát, quả nhên là không có bài Cảm nhận khi mới biết yêu. Cô tỏ vẻ chán nản rồi chỉ vào bài Cái giá phải trả của tình yêu, nói "Thế thì bài này vậy, đằng nào cũng đã lên rồi, bài này em cũng biết hát".

Người dẫn chương trình không biết làm thế nào, đành phải gật đầu với người phụ trách âm thanh, rất nhanh, giai điệu du dương chậm rãi vang khắp hội trường. Cảm giác âm nhạc của Trịnh Vi không đến nỗi tồi, giọng hát trong trẻo, nghe cũng khá hay; chỉ có điều, một cô gái trông như búp bê mà đứng trên sân khấu nhắm mắt hát bài Cái giá phải trả của tình yêu hơi rầu rĩ này, thực sư trông rất khôi hài, ban giám khảo và các vị lãnh đạo trong khoa ngồi dưới cũng cười, thì thầm với nhau, hỏi cô sinh viên thú vị này là ai.

Nguyễn Nguyễn là người đầu tiên dưới sân khấu vỗ tay, không ngăn được cô ấy thì đành hoan hô cổ vũ vậy. Tiểu Bắc và Lục Nha cũng hưởng ứng nhệt liệt.

Còn nhớ giấc mơ thời niên thiếu
Tựa như đóa hoa không bao giờ tàn phai,
Cùng em trải qua bao năm tháng gió mưa
Trông thế sự vô thương, trông nương dâu bãi bể
......

Trần Hiếu Chính ngồi ở dãy ghế sau, Tăng Dục muốn hắn đến xem cô nhảy, đằng nào cũng chẳng có việc gì nên hắn cùng bạn bè trong lớp đến xem. Trịnh Vi vừa lên sân khấu, đám bạn xung quanh hắn bèn lên tiếng trêu chọc, sinh viên trong Học viện Công trình Kiến trúc đều biết Trịnh Vi theo đuổi hắn. Hắn không nói gì, chống cằm nhìn Trịnh Vi đang say sưa với bài hát của mình, đây là lần đầu tiên hắn gặp cô sau sự cố công viên Nam Sơn, hắn đang nghĩ, không hiểu cô nàng là hạng người nào, không biết rồi cô nàng sẽ còn gây ra chuyện gì mất mặt nữa đây.

Dường như sự im lặng của Trần Hiếu Chính khiến đám bạn xung quanh càng được đà lấn tợi, họ bắt đầu hướng lên sân khấu hô lớn: "Trịnh Vi - Hiếu Chính, Trịnh Vi - Hiếu Chính".

Ánh mắt cô vô tình nhìn xuống, dưới sân khấu rất tối, hắn không dám chắc là cô nhìn thấy hắn hay không, nhưng theo thói quen hắn vẫn lảng ra chỗ khác.

"Chính này, lên đó nói gì chứ?" Có cậu bạn đẩy vai hắn, hắn gạt bàn tay trên vai ra, một mình đứng dậy bước ra khỏi hội trường.

Đi thôi, đi thôi, ai rồi cũng sẽ phải trưởng thành
Đi thôi, đi thôi, cuộc dời khó tránh khỏi những vấp váp trắc trở,
Cũng đã từng khổ đau rơi lệ, cũng đã từng tan nát cõi lòng,
Đây là cái giá phải trả của tình yêu...

Trần Hiếu Chính bước ra khỏi hội trường và hít thở sâu trong bầu không khí yên tĩnh. Thực ra, giọng cô nàng hát rất hay, chỉ có điều... tiếc thật.





_ © _

Sáng hôm sau, mọi người trong phòng ký túc đã về một nửa, chỉ còn lại Trịnh Vi, Nguyễn Nguyễn và Lục Nha. Vì nhà Lục Nha ở ngay thành phố, nên không vội, Trịnh Vi và Nguyễn Nguyễn thì ngồi cùng chuyến tàu, hơn 7 giờ tối tàu mới chạy. Nguyễn Nguyễn thu dọn xong hành lý của mình liền quay sang dọn đồ cho Trịnh Vi, thành ra Trịnh Vi lại rỗi rãi chẳng có việc gì làm, máy vi tính trong phòng đều đã đóng hộp, đành phải chạy sang phòng Hứa Khai Dương, dừng máy vi tính của anh để chơi điện tử.

Sau khi rút hết quân, ký túc xá nam lại càng trở nên tồi tàn hơn, Khai Dương là người thành phố này, đồ đạc vẫn để nguyên ở đó mà chưa động gì, thấy Trịnh Vi đến, anh cũng vui vẻ ngồi xuống cạnh cô, nhìn cô chơi điện tử.

Phòng của Hứa Khai Dương cùng tầng với Lão Trương, lúc đến Trịnh Vi còn hơi do dự, liệu có chạm trán với tên đáng ghét đó không nhỉ, nhưng rồi lại nghĩ, chắc thời điểm này gã đã về nhà rồi. Máy vi tính của Khai Dương đặt trên bàn gần cửa ra vào nhất, cô vừa chơi điện tử vừa không nén nổi tò mò để ý mọi người đi lại trên hành lang, không nhìn thấy hắn, cô không biết mình nên thất vọng hay thở phào.
Trang: << 16364656667178 >>
Đến trang:
 

Các bạn đang đọc Tiểu Thuyết: Anh Có Thích Nước Mỹ Không tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite

View: 15679693
›› [Tiểu Thuyết] Hoàng Tử Online
• 2013-01-15 / 06:13:16
›› [Tiểu Thuyết] Ánh sao ban ngày
• 2013-01-15 / 05:21:24

Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé

  Game:

   Game mobile miễn phí  |  Game android hay | Game dien thoai

  Phần Mềm

   Giao Diện Điện Thoại  |  Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại

  Thế giới Truyện

   Truyen nguoi lon  |  Truyen tinh yeu  | Truyện cười  | Truyện ma  | Đọc truyện hay  | Tieu thuyet tinh yeu

 

Thống Kê Hệ Thống Site

Giới Thiệu | Liên Hệ | Quảng Cáo |  Tìm chúng tôi trên Google+

Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé

  Game:

   Game mobile miễn phí  |  Game android hay | Game dien thoai

  Phần Mềm

   Giao Diện Điện Thoại  |  Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại

  Thế giới Truyện

   Truyen nguoi lon  |  Truyen tinh yeu  | Truyện cười  | Truyện ma  | Đọc truyện hay  | Tieu thuyet tinh yeu

 

Thống Kê Hệ Thống Site

Giới Thiệu | Liên Hệ | Quảng Cáo |  Tìm chúng tôi trên Google+

Cùng tải những game mobile online hay, ung dung chibi cho điện thoại tại WapGame24h