
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 109 - [Truyện Dài] Anh sẽ đợi em trong hồi ức
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Như Lai có biết ta trở về không?”
Tư Đồ Quyết không hiểu rõ âm luật lắm, khi còn nhỏ rất hận vì mẹ bắt cô học piano, thời trung học cũng có một thời gian tự học guitar mà cuối cùng vẫn bỏ dở giữa chừng. Nhưng cô thừa nhận người trước mắt đang tự đàn hát là một người sống mà cô tự mắt nhìn thấy (không tính các ngôi sao minh tinh trên TV) chơi guitar như mây bay nước chảy. Bài hát này cô chưa từng nghe qua, từ làn điệu thì chắc là bài hát cổ, rất dễ nghe, trên hòn đảo nhỏ ngày hè này quả thực rất hợp, thêm nữa còn có nỗi phiền muộn man mác. Trong giọng điệu của người hát còn có chút tình cảm, rất thích hợp, vì thế bài hát dường như chạm đến lòng người.
“Thứ bí mật đó đâu? Không được lừa dối em đâu đấy.” Dù bị tiếng hát kia hấp dẫn nhưng Tư Đồ Quyết vẫn không từ bỏ sự tò mò của mình, dùng tay chọc chọc vào người Ngô Giang đang nín thở yên lặng đứng bên cạnh.
“Xa cuối chân trời, gần ngay trước mắt.” Ngô Giang cười hi hi.
“Cái gì vậy?” Tư Đồ Quyết không hiểu, nhưng chỉ vài giây sau, trong đầu chợt loé lên: “A…”
Ngô Giang vội ra hiểu bảo cô im lặng.
“Thế nào?” Cậu hạ giọng hỏi, khuôn mặt vẫn luôn dửng dưng chợt hiện ra một chút ngượng ngùng.
Tư Đồ Quyết thấy vậy càng có thêm cảm giác ngạc nhiên, phải biết rằng cô đã biết Ngô Giang mười mấy năm rồi, tự vấn thì cô cũng là người hiểu cậu nhất trên thế giới này. Quan hệ giữa cô và Ngô Giang sở dĩ thân thiết như vậy ngoài vì gia đình thân thiết, tính cách hợp nhau thì quan trọng hơn còn vì tính cách Ngô Giang có một kiểu tuỳ ý “thế nào cũng được”. Tư Đồ Quyết thường nói nội tâm bên trong của Ngô Giang chắc có phần tinh tuý “khoáng đạt vô vi”, cậu thích rất nhiều thứ nhưng đồng thời cũng lãnh đạm với rất nhiều thứ, đạt được thì vui mừng mà mất đi cũng không đau thương, hiếm khi thấy có gì khiến cậu quan tâm tính toán. Tính cách này với sự ngang tàng bướng bỉnh của Tư Đồ Quyết tự nhiên bổ sung cho nhau, vì thế từ bé đến lớn bọn họ chưa từng xấu hổ ngượng ngùng với nhau bao giờ. Nhưng cậu lại đem giữ bí mật kia trong lòng, nhất là ở trước mặt bạn tốt lại còn giấu đi, đây là chuyện Tư Đồ Quyết không ngờ tới.
Tư Đồ Quyết chăm chú quan sát cô gái chơi guitar kia. Chưa đến mức xinh đẹp tuyệt đỉnh, nhưng lông mày thanh mảnh, đôi mắt sáng ngời, phong cách thanh tú, không biết có phải do người gầy không, cả người có một cảm giác mỏng manh mà tinh khiết, giống như loại sứ xanh được nước rửa sạch đến mức tinh khiết vô cùng. Trong lúc cô giơ tay cử động dường như còn có chút cao ngạo khiến Tư Đồ Quyết đã từng đọc “Hồng Lâu Mộng” bất giác nhớ đến Diệu Ngọc, cảm giác cô ấy chính là nhân vật “Cho là ăn thịt hôi tanh; Lụa the, là lượt, coi khinh không thèm”, chỉ cần ở trước mặt cô ấy thì đều là “tục”.
Tư Đồ Quyết ghé vào tai Ngô Giang: “Thì ra anh thích điệu nhạc văn thanh như này, nhưng anh có chịu được người ta “phẩm cách” thế kia không?”
Quả nhiên, Ngô Giang lập tức tặng lại cô một chữ: “Tục!”. Cậu cũng không che giấu trước mặt Tư Đồ Quyết: “Anh em tốt, anh đều nói vậy đấy, sao nào? Mắt anh không tồi đấy chứ.”
“Được lắm!” Tư Đồ Quyết cố ý nhíu mày nói, nhưng rất nhanh liền cười kéo cánh tay Ngô Giang: “Xem kiểu mà bác sĩ tương lai Ngô Giang của chúng ta thích thì thế nào cũng tốt rồi.”
Cô thật lòng vì bạn tốt mà cảm thấy rất vui sướng, ngay cả Ngô Giang cũng đã động lòng, xem ra cái đảo nhỏ này giống như đảo tình yêu kiều diễm vậy.
“Đúng rồi, thái độ của người ta với anh thế nào? Anh vẫn chưa nói cô ấy tên gì, là bạn học của anh à? Nhìn có vẻ không phải là tân sinh viên đâu.”
“Tư Đồ Quyết, sao em lắm chuyện thế? Còn nữa, để ý lời chút, đừng để người ta hiểu lầm lại không tốt.” Ngô Giang cười, rút tay ra, tuy miệng nói vậy nhưng ngay sau đó lại rạo rực ồn ào bên tai Tư Đồ Quyết: “Cô ấy tên là Khúc Tiểu Uyển, đương nhiên không phải là tân sinh viên, là nghiên cứu sinh ở khoa bọn em đấy, anh và cô ấy quen nhau ở thư viện. Ít nhất cô ấy với anh… đương nhiên là thích rồi, nhưng vẫn chưa có biểu hiện ra thôi.”
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Truyện Dài] Anh sẽ đợi em trong hồi ức tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15700492