
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 122 - [Truyện Dài] Anh sẽ đợi em trong hồi ức
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Lúc này mọi người mới ồn ào từ trong chiếc lều “bị thiên tai nghiêm trọng” chui ra thu dọn. Diêu Khởi Vân đã thu dọn xong lều trại của mình, tự nhiên muốn đi giúp Tư Đồ Quyết. Tư Đồ Quyết đang chăm chú nhét các đồ linh tinh vào ba lô, thấy người chìa tay tới, không ngẩng đầu lên, nói: “Cảm ơn, tự em làm là được rồi.” Vài phút trước không biết cô đã cự tuyệt bao nhiêu “người nhiệt tình” như vậy rồi. Sau khi nhìn rõ người tới là Diêu Khởi Vân, cô liền nở một nụ cười xinh đẹp yên tâm giao hết những việc còn lại cho cậu. Lúc hai người cùng nhau gập vải lều, tay cậu chạm phải tay cô, mặt Tư Đồ Quyết nóng lên, cắn môi không nói, nhìn trộm Diêu Khởi Vân. Dù cậu cũng không nói gì, nhưng trnê mặt dường như có gì đó không thể nói rõ. Chẳng qua là một đêm, chẳng qua là những cái ôm không nén nổi tình cảm, là nụ hôn nồng nhiệt, người vẫn là hai người đó, nhưng rất nhiều thứ đã biến đổi hương vị rồi.
Ngô Giang đang ngậm một cọng cỏ lau, chắp tay ra sau tiến đến, phá vỡ sự thân thiết thầm lặng này. Cậu có chút thương tiếc nói: “Xem ra không cần anh giúp rồi.”
Tư Đồ Quyết cười: “Anh đi làm tuỳ tùng cho Khúc Tiểu Uyển đi, không ‘trọng sắc khinh bạn’ mới là đồ ngốc đấy. Em còn không hỏi tối qua hai người tản bộ đi đâu đấy.”
Ngô Giang cười hihi: “Em không hỏi thì thôi, ngược lại anh có một câu hỏi. Sáng sớm nay anh thấy trời mưa liền muốn đến xem em thế nào, em đoán xem anh thấy gì nào?”
Mặt Tư Đồ Quyết hết đỏ lên lại trắng bệch ra, cố gắng điềm tĩnh nói: “Có quỉ mới biết là anh thấy gì ấy.”
Ngô Giang ra vẻ nhìn chiếc lều trại vừa được gấp lại, ca cẩm: “Sớm biết lều trại có hai người, đáng ra anh cũng nên đi giành một cái mới phải.”
Động tác của Diêu Khởi Vân cũng ngừng lại giữa lời nói của Ngô Giang, đáng ra nên sớm nghĩ đến chuyện trời đổ thì làm gì có bức tường nào để chặn gió. Cậu vội giải thích: “Tại mình biết dạ dày em ấy không tốt, mà trời lại mưa rất nhanh nên mới vội qua xem thôi.”
Cậu nói xong câu này, tự mình cũng cảm thấy đã giấu đầu hở đuôi, có chút việc mà càng giải thích lại càng vô nghĩa. Thực ra Diêu Khởi Vân vốn không cần giải thích với Ngô Giang, nhưng dù sao chuyện cũng liên quan đến danh tiếng của Tư Đồ Quyết nên cậu phải giải thích. Cậu cũng biết Ngô Giang rất xảo quyệt, làm gì dễ lừa dối được. Quả nhiên, nghe xong lời nói của cậu, vẻ cười đùa trên mặt Ngô Giang càng tăng lên.
“Tư Đồ, em tới đây.” Ngô Giang đặt một tay lên vai Tư Đồ Quyết, quay lưng về phía Diêu Khởi Vân: “Có người bắt nạt em, em phải nói cho anh biết.”
Tư Đồ Quyết bỏ tay cậu ra, cười lên: “Anh thật muốn biết à?”
Ngô Giang gật đầu như giã tỏi.
“Tối qua hai người bọn em ở trong lều cả đêm, cái kia… tóc tai dính sát vào nhau, lăn qua lăn lại…” Tư Đồ Quyết hứng trí miêu tả: “Bọn em còn kiss nữa, em hôn anh ấy, anh ấy hôn em, hôn tới hôn lui, trời đất mịt mù, mặt đầy nước dãi, hoàn toàn vượt qua tưởng tượng của anh. Dù sao bây giờ cũng không có việc gì, hay là chúng ta tìm một chỗ ngồi xuống, em sẽ miêu tả tỉ mỉ các tình tiết lúc đó cho anh?”
Ngô Giang càng nghe càng hoài nghi, cuối cùng chỉ đơn giản cười nhạo: “Vô vị, em lại lừa anh rồi, tin em mới là đồ ngốc đấy.”
Nhìn Ngô Giang thất vọng bước đi, Tư Đồ Quyết ôm bụng cười. Diêu Khởi Vân được giải thoát, vừa sầu não, vừa buồn bực hỏi Tư Đồ Quyết: “Em nói xem, vì sao cậu ấy không tin?”
———————————————–
Trước khi rời đảo nhỏ, phân đoạn cuối cùng của trại hè lần này, cũng là phân đoạn quan trọng nhất bắt đầu. Dù gì trại hè cũng có tên là “Yêu thương tương trợ lẫn nhau” nên chắc chắn phải có hành động thiết thực giúp đỡ những học sinh nghèo khó. Giống như Đàm Thiếu Thành, Tiểu Căn cũng là đối tượng mọi người quyên giúp, là học sinh nghèo khó khăn được mời đến tham dự. Chính sách cho vay khuyến khích học tập thời đó vẫn còn chưa hoàn thiện, các tổ chức xã hội tài trợ học tập vẫn chưa phổ biến, vì thế cuộc gặp gỡ lần này nhằm gia tăng thêm nhận thức và hiểu biết lẫn nhau giữa các học sinh, những học sinh nhà khá giả xuất ra một chút tiền hảo tâm, nhiều người góp lại quả thực có thể khiến những học sinh nghèo khó giải quyết được vấn đề học phí khẩn cấp trước khi khai giảng.
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Truyện Dài] Anh sẽ đợi em trong hồi ức tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15700183