
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 169 - [Truyện Dài] Anh sẽ đợi em trong hồi ức
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
“Đương nhiên, nếu như vậy, chúng ta chờ kết quả đi, dù sao cũng là cạnh tranh công bằng, việc này chúng ta ai nói cũng thế thôi.” Tư Đồ Quyết ngờ vực cô ta đang nghĩ ẩn ý của mình có thể được bao nhiêu phần thành công, nhưng rõ ràng một câu đã đánh chết ý nghĩ đó của cô ta. Hơn nữa, nếu học bổng thực sự dành cho sinh viên năm thứ tư, cứ nhìn tổng quát, đối thủ có năng lực cạnh tranh mạnh nhất chính là hai người bọn họ. Nhưng nếu mọi người đều đã đăng ký thì việc này thật sự không phải ai trong bọn họ còn có thể quyết định nữa, Đàm Thiếu Thành thăm dò thế nào cũng uổng công thôi.
Nói đến đây rồi, nhưng Đàm Thiếu Thành vẫn không chấm dứt dự định nói chuyện.
“Tư Đồ, học bổng kia rất quan trọng với mình.” Cô đan tay vào nhau, lẩm bẩm nói.
Tư Đồ Quyết cười: “Đối với mỗi người nộp đơn thì nó đều rất quan trọng.”
Bố cô – Tư Đồ Cửu An đã có chút bất mãn về việc cô đăng ký thi nghiên cứu sinh mà không bàn bạc gì với ông, mà Tư Đồ Quyết lại muốn dùng học bổng này để thuyết phục bố rằng đứa con gái của người, trời sinh đã học rồi, không học quả thật là phí.
“Không giống. Cậu không có học bổng này, cậu vẫn là Tư Đồ Quyết có tất cả, nhưng… nhưng nếu mình không có được nó thì nửa kỳ sau, mình không biết làm thế nào để vượt qua, bố mình đã mất chân rồi, trong nhà không còn gì nữa, mình…”
“Nhưng đây không phải là học bổng dành cho học sinh nghèo!” Tư Đồ Quyết không để cô ta nói nữa, không biết vì sao, những lời đó khiến cô sau khi nghe xong cảm thấy rất khó chịu.
“Tư Đồ, mình biết cậu không thích mình, nếu không phải vì không còn cách nào nữa, mình sẽ không dày mặt đến cầu xin cậu.” Lúc nói những lời này, khuôn mặt Đàm Thiếu Thành tái nhợt, ngay cả Tư Đồ Quyết có thành kiến với cô ấy cũng cảm nhận được quyết tâm đè nén nhục nhã xuống để cầu xin của cô. Cuộc sống thật sự có thể khiến một người bị dồn ép thành thế này sao?
Tư Đồ Quyết có chút hoang mang: “Vấn đề ở chỗ cậu nói với mình những lời này cũng không có tác dụng, mình không thể giúp được cậu nữa rồi.”
“Cậu có thể!” Đàm Thiếu Thành không chút nghĩ ngợi nói, khuôn mặt tràn ngập hi vọng và sự thương xót hoà quyện vào nhau tạo thành một thứ cảm xúc phức tạp không thể nói rõ.
“Rốt cuộc cậu muốn như thế nào đây?” Trong lòng Tư Đồ Quyết vang lên cảnh báo, bắt đầu mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng.
Lần này Đàm Thiếu Thành há miệng, nhưng thanh âm lại không phát ra, dưới ánh mắt nghi hoặc của Tư Đồ Quyết, cô cắn chặt răng nói: “Mình muốn xin cậu rút đơn về.”
Tư Đồ Quyết sửng sốt, phản ứng đầu tiên chính là cười lạnh: “Cho dù mình làm như vậy, chỉ sợ bây giờ cũng không còn kịp nữa.”
Không ngờ người ta đã sớm nghĩ đường lùi rồi. “ Vậy… Cậu có thể khi thi cuối kỳ… Cậu biết mà, chỉ cần một môn bất kỳ nào đó cậu thi… thi… Mình muốn thứ tự đầu tiên, xin cậu đấy…”
Tư Đồ Quyết á khẩu không nói được gì. Đàm Thiếu Thành nói năng lộn xộn, nhưng cô nghe vẫn hiểu. Học bổng lần này, thứ tự thi cuối kỳ cũng đóng vai trò rất quan trọng, có thể chỉ cần kỳ thi lần này vượt qua cô thì phần thắng của Đàm Thiếu Thành là rất lớn. Lúc này cô thật sự muốn quay về lúc trước, khi mình dao động trắc ẩn vài phần với Đàm Thiếu Thành, cô chưa bao giờ nghĩ lại có người như thế này, rốt cuộc một người phải có bao nhiêu khoan dung với chính mình, đường ranh giới đạo đức thấp đến mức nào, thì mới có thể đưa ra yêu cầu như vậy. Sự kinh ngạc và thán phục vô cùng đã khiến cô nhất thời không nói ra được một từ.
Nhưng Đàm Thiếu Thành lại đánh giá sự trầm mặc như vậy của cô.
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Truyện Dài] Anh sẽ đợi em trong hồi ức tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15696550