Pair of Vintage Old School Fru
======Quảng Cáo======
newGhé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
======Quảng Cáo======
newGhé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^

Trang 171 - [Truyện Dài] Anh sẽ đợi em trong hồi ức



Đàm Thiếu Thành đúng là có thị lực hơn cô, đây là chỗ đỗ xe qui định của văn phòng học viện, mà người ngồi trong xe không phải ai khác cả.

Tư Đồ Quyết chỉ có thể trả lời bằng một tiếng cười gượng: “Cái kia… Em chào Giáo sư Trâu ạ.”


Chương 28. Miếng đá điên rồ

Sau khi kết thúc giờ tự học buổi tối, Tư Đồ Quyết và Diêu Khởi Vân đến quán “Mặt trái của thời gian” uống nước, vị trí của quán này không gần trường lắm, cách nhà một đoạn xa, vị trí bị che khuất đã trở thành điểm hẹn hò thường xuyên của bọn họ, rất được Tư Đồ Quyết yêu thích.

Dọc đường đi, cô đã đem chuyện lúc chiều kể gần hết cho Diêu Khởi Vân, chỉ là bỏ qua tình tiết Đàm Thiếu Thành đem cậu ra làm điều kiện bàn luận mà thôi. Sau lúc ngồi vào chỗ, Tư Đồ Quyết còn kết luận một câu: “Dù sao điên khùng cũng đủ rồi, trên đời này đúng là loại người nào cũng có.”

Diêu Khởi Vân nở nụ cười với người phục vụ quen thuộc, xem như lời chào hỏi. Tiếp theo xoa xoa bàn tay đặt trên bàn của Tư Đồ Quyết, như trấn an tâm tình đang xúc động của cô.

“Vậy chỉ có thể nói thế giới mà em sống thật sự rất đơn giản.” Cậu nói: “Nói thật, anh cũng không đồng tình cách làm của Đàm Thiếu Thành, nhưng anh có thể hiểu em ấy. So với tưởng tượng của em thì sự bần cùng đáng sợ hơn nhiều, nó hoàn toàn có thể tiêu phí rất nhiều thứ, giống như một mảnh đất vô cùng cằn cỗi không thể nuôi dưỡng một đoá hoa được cưng chiều. Danh dự và đạo đức, chưa hẳn em ấy không có, cũng không phải không cần, chỉ là chúng xếp sau những thứ tối thiểu có thể đảm bảo cho cuộc sống mà thôi. Việc trong nhà em ấy anh từng nghe qua, bố em ấy là một công nhân thợ mỏ, xảy ra chuyện, tuy là tai nạn lao động, nhưng ông chủ quặng mỏ trở mặt không nhận, cũng chẳng có biện pháp gì cả, học phí năm thứ tư vẫn còn đang nợ thì nhà trường có thể cho nợ, nhưng còn cơm ăn… Trong nhà không còn gì có thể trông đợi, lại còn đợi em ấy cứu tế nữa… Đôi khi con người chính là như vậy, đồ tốt đẹp đều ở trên trời, biết rõ nhảy lên cũng không với tới, vậy chỉ có thể tuyệt vọng tìm kiếm những nơi thấp, biết đâu bên trong bùn đất có thể tìm thấy thứ khiến sự sống của mình tiếp tục được tồn tại, dù ghê tởm cũng phải lao vào, ai còn để tâm sạch sẽ hay không nữa, cuối cùng càng ngày càng lao vào sâu hơn.”

Tư Đồ Quyết nghe vậy, kinh ngạc, thật lâu sau cũng không lên tiếng.

“Em… Em chưa từng nghĩ qua những điều này. Anh cảm thấy em sai à, em không nên cự tuyệt cô ấy sao?” Cô tạm dừng một lúc, rồi mới hoang mang nói với Diêu Khởi Vân.

Diêu Khởi Vân lắc đầu: “Em không sai. Chỉ là, A Quyết à, em thật sự chưa bao giờ suy nghĩ về đề nghị của cô ấy sao? Em cũng không cần học bổng kia để chứng minh mình mà.”

“Em hiểu ý của anh. Dù sao đơn đăng ký cũng không thể lấy lại, cô ấy muốn vượt qua em trong kỳ thi, đó là chuyện của cô ấy, em không còn gì để nói, nhưng em cũng không cố ý thi hỏng. Học bổng này không là gì cả, mà là vấn đề nguyên tắc. Anh muốn nói em không có sự đồng cảm thì em cũng đành chịu.” Tư Đồ Quyết bướng bỉnh nói.

Diêu Khởi Vân nở nụ cười, có lẽ cậu cũng không cho rằng mình có thể thuyết phục cô chuyện này. Cô có tiêu chuẩn của mình, dù đôi khi nó làm người ta đau đầu, nhưng đó là điểm đáng yêu của cô. Một Tư Đồ Quyết cho rằng đường đi đúng thì sẽ đi thẳng đến cùng, không biết quay đầu, một Tư Đồ Quyết ngang bướng khiến người ta bất lực đành chịu, đó không phải là Tư Đồ Quyết mà cậu thích sao?

“Em nói sau đó em còn gặp giáo sư Trâu nữa, vậy thầy ấy có nói gì không?” Diêu Khởi Vân hỏi.

Tư Đồ Quyết nhún vai: “Em cũng cho rằng thầy ấy sẽ nói gì đó, kết quả thầy ấy chẳng nói gì cả. Nói không chừng giáo sư chỉ vô tình ngủ gật trong xe bị bọn em quấy nhiễu mà thôi.”
Đến trang:
 

Các bạn đang đọc [Truyện Dài] Anh sẽ đợi em trong hồi ức tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite

View: 15696375
›› [Tự Truyện] Em,Cô ấy và....chúng ta!
• 2013-01-02 / 16:10:37

Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé

  Game:

   Game mobile miễn phí  |  Game android hay | Game dien thoai

  Phần Mềm

   Giao Diện Điện Thoại  |  Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại

  Thế giới Truyện

   Truyen nguoi lon  |  Truyen tinh yeu  | Truyện cười  | Truyện ma  | Đọc truyện hay  | Tieu thuyet tinh yeu

 

Thống Kê Hệ Thống Site

Giới Thiệu | Liên Hệ | Quảng Cáo |  Tìm chúng tôi trên Google+

Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé

  Game:

   Game mobile miễn phí  |  Game android hay | Game dien thoai

  Phần Mềm

   Giao Diện Điện Thoại  |  Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại

  Thế giới Truyện

   Truyen nguoi lon  |  Truyen tinh yeu  | Truyện cười  | Truyện ma  | Đọc truyện hay  | Tieu thuyet tinh yeu

 

Thống Kê Hệ Thống Site

Giới Thiệu | Liên Hệ | Quảng Cáo |  Tìm chúng tôi trên Google+

Cùng tải những game mobile online hay, ung dung chibi cho điện thoại tại WapGame24h