Teya Salat
======Quảng Cáo======
newGhé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
======Quảng Cáo======
newGhé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^

Trang 57 - [Truyện Dài] Anh sẽ đợi em trong hồi ức



Trước kia Tư Đồ Quyết không phải chưa từng thua, nhưng sau đó chỉ cười thôi, cũng không phải người thua không dậy nổi, tuy nhiên bộ dạng này đến cả Ngô Giang cũng lần đầu mới nhìn thấy. Dù Diêu Khởi Vân bí ẩn khó hiểu, nhưng nhìn thế nào cũng cảm thấy cậu ta và Tư Đồ Quyết có gì đó ngấm ngầm mãnh liệt, biểu hiện ra như thế này thật không đúng.

Đương nhiên Ngô Giang một lòng bảo vệ bạn mình, cúi người thay Tư Đồ Quyết cất con “Tướng quân đầu đen” thương tích đầy mình, cười nói: “Thực ra đấu như vậy là không công bằng, dế của Tư Đồ Quyết hôm qua đã đấu vài trận rồi, có lợi hại thế nào thì cũng không thể đánh được trận này nha.”

“Đúng vậy, đúng vậy, tôi thấy hôm qua chân con “Tướng quân đầu đen” bị thương rồi mà.”

“Đúng rồi, kết quả này không có nghĩa gì cả.”

Những người vây quanh đều là bạn của Tư Đồ Quyết, mỗi người một câu thêm vào.

Diêu Khởi Vân để cái bình đất dế ra phía sau, mặc những người khác nói gì cũng không tranh cãi, khoé miệng thậm chí còn mơ hồ phảng phất ý cười. Cậu nhìn Tư Đồ Quyết, giống như đang đợi phản ứng của cô vậy.

Tư Đồ Quyết nắm chặt tay lại như cũ, cô sợ mình thật sự xúc động, không chừng nhất thời sẽ đánh tơi bời vào cái mặt cậu ta.

Nhưng như vậy cũng không thể thay đổi sự việc trước mắt.

“Này, đừng nói nữa, “Đầu đen” hôm qua và hôm nay đều giỏi, thua thì cũng thua rồi.”

Cô nhận chiếc lồng sắt Ngô Giang đưa cho, quay người đem con “Tướng quân đầu đen” bại trận thả vào bụi cỏ.

Dế mèn chỉ có thể bại trận một lần, sau đó nó sẽ mất hoàn toàn ý chí chiến đấu, giữ nó lại cũng không có nghĩa, chi bằng thả đi cho nó một đường sống. Nhưng người thua trận rồi, lại không thể thua nhân phẩm được. Hơn nữa ở trước mặt đồ tiểu nhân, cô không muốn mình giống anh ta.

Trên đường về nhà, Ngô Giang trêu chọc Tư Đồ Quyết vài lần, nhưng Tư Đồ Quyết chỉ nói “đừng náo loạn nữa”, rồi vẫn không cười. Buổi tối, cô đóng cửa ở trong phòng làm bài, đeo tai nghe để nhạc lớn hết mức, chuyên tâm viết bài, nhưng vì trút giận cuối cùng lại thành một đống vẽ nhăng vẽ bậy, mãi đến khi nó trông giống như một tờ giấy nháp bỏ đi, cô mới cảm thấy dễ chịu đi chút.

Vốn dĩ thắng bại là chuyện thường tình của nhà binh, có thể cô chỉ hận chính mình đã thua tên Diêu Khởi Vân đáng ghét, thua cái tên mà cô vốn khinh thường ấy.

Sau khi từ trung tâm công viên trở về, trước bữa cơm, Diêu Khởi Vân đang đi tới đi lui giúp Tiết Thiểu Bình, Tư Đồ Quyết rửa tay ở cửa phòng bếp thấy thế đi tới, cô đi thẳng về phía trước, Diêu Khởi Vân cũng chủ động nghiêng người nhường cô, lúc hai người gần trong gang tấc, cô rõ ràng nghe thấy cậu con trai vốn khiêm tốn, chăm chỉ, lại hiểu chuyện, nhẹ nhàng nói bên tai cô: “A Quyết, em phục chưa?”

Cô hung hăng nhìn anh ta. Bố mẹ đều ở đây, nhất là bố cô lại ngồi ngay gần, bất cứ lúc nào cũng có thể tóm được cô đang “bắt nạt” hắn. Tránh voi chẳng xấu mặt nào, lúc ăn cơm, cô coi mỗi miếng thịt như từ trên người tên Diêu Khởi Vân kia mà cắn nuốt, bữa cơm đó ăn vô cùng ngon miệng, đến mức no căng bụng. Kết quả Tiết Thiểu Bình không rõ nội tình ngạc nhiên hỏi: “Xem ra Khởi Vân hôm nay lần đầu xuống bếp lại rất hợp khẩu vị của con nha.”

Tư Đồ Quyết nghe vậy, thiếu chút nữa muốn nhảy vọt đến nhà vệ sinh móc họng ra.

Nghĩ đến đây, Tư Đồ Quyết vừa mới hồi phục tinh thần đang ngửa đầu nằm trên giường liền ôm đầu đau khổ, nằm trên chăn giãy giụa vặn vẹo người, mở to miệng nói không ra tiếng: “Thần linh à, hãy đem cậu ta đi đi.”

Thần có lẽ là nghễnh ngãng, thường hiểu sai ý của người khác, nghe đen thành trắng. Cho nên, ông ta không những không đem Diêu Khởi Vân đi, mà lại lập tức đưa Diêu Khởi Vân đến. Vì Tư Đồ Quyết cuối cùng qua tiếng nhạc ầm ĩ kia cũng đã nghe thấy tiếng đập cửa bền bỉ.
Trang: << 15556575859190 >>
Đến trang:
 

Các bạn đang đọc [Truyện Dài] Anh sẽ đợi em trong hồi ức tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite

View: 15680765
›› [Teen Story]♥ Biệt Thự Hoàng Tử ♥
• 2013-02-28 / 01:23:37

Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé

  Game:

   Game mobile miễn phí  |  Game android hay | Game dien thoai

  Phần Mềm

   Giao Diện Điện Thoại  |  Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại

  Thế giới Truyện

   Truyen nguoi lon  |  Truyen tinh yeu  | Truyện cười  | Truyện ma  | Đọc truyện hay  | Tieu thuyet tinh yeu

 

Thống Kê Hệ Thống Site

Giới Thiệu | Liên Hệ | Quảng Cáo |  Tìm chúng tôi trên Google+

Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé

  Game:

   Game mobile miễn phí  |  Game android hay | Game dien thoai

  Phần Mềm

   Giao Diện Điện Thoại  |  Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại

  Thế giới Truyện

   Truyen nguoi lon  |  Truyen tinh yeu  | Truyện cười  | Truyện ma  | Đọc truyện hay  | Tieu thuyet tinh yeu

 

Thống Kê Hệ Thống Site

Giới Thiệu | Liên Hệ | Quảng Cáo |  Tìm chúng tôi trên Google+

Cùng tải những game mobile online hay, ung dung chibi cho điện thoại tại WapGame24h