
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 58 - [Truyện Dài] Anh sẽ đợi em trong hồi ức
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Người đến rõ ràng không phải bố mẹ cô. Mẹ cô thường gõ cửa tượng trưng một hồi, rồi cứ tự ý đi vào, bố cô lại thường bỏ qua bước này, đứng ở trước cửa gọi to: “Tư Đồ Quyết, con ra đây.”
Như vậy, người đến chỉ có thể là người cô không muốn gặp nhất mà thôi.
Tư Đồ Quyết lấy gối ôm đầu, hi vọng cậu ta biết điều một chút, chủ động nhận ra là mình không được chào đón, nhưng có lẽ trên thế giời này không có ai bền chí hơn cậu ta, tiếng gõ cửa vẫn từ tốn vang lên, thậm chí nhịp gõ cũng không vì mất kiên nhẫn mà gia tăng dù là một chút.
Nếu cô cứ không thèm để ý, nếu không kinh động đến bố mẹ, cậu ta chắc sẽ gõ đến thiên trường địa cửu?
Tư Đồ Quyết nghĩ vậy, trong lòng liền sinh ra cảm giác hoảng sợ.
Cô nhanh xoay người nhảy xuống giường, mở cửa.
Bên ngoài quả nhiên là Diêu Khởi Vân, phản ứng bất ngờ của Tư Đồ Quyết chắc chắn khiến cậu ta kinh ngạc.
Cậu nhìn Tư Đồ Quyết đang mặc đồ ở nhà, chiếc áo T-shirt phùng ra, còn có chiếc quần sooc thể thao lộ ra đôi chân dài, mái tóc tết bím bù xù, chân để trần, sắc mặt không tốt lắm.
“Em ngủ rồi à?” Cậu ngập ngừng hỏi.
“Anh biết tôi ngủ rồi nên mới cố ý gõ cửa hả?”
“Đương nhiên không phải, việc ngày hôm nay… Anh không muốn khiến cho không thoải mái.”
“Nếu anh vì việc này, được rồi, tôi phục anh rồi. Anh vừa lòng rồi chứ?” Cô nói.
Diêu Khởi Vân vịn tay trên cửa: “Thật ra khi em chọn dế mèn phải có một chút kỹ xảo, ví dụ như…”
Tư Đồ Quyết không để cậu ta nói tiếp, dùng ngữ khí không thể chịu đựng được nói: “Tôi đã nói rồi, tôi thừa nhận không bằng anh, tôi không chơi nữa, được chưa? Vì sao anh vẫn còn vướng mắc chuyện này, lẽ nào anh phải ở trước mặt tôi khoe khoang thì mới khiến cảm giác thắng lợi của anh kéo dài lâu hơn hay sao?”
Diêu Khởi Vân lại cúi đầu, dường như không biết nói gì nữa, ngón tay cậu lướt qua bề mặt cánh cửa gỗ không nhẵn nhụi, dường như bỗng dưng nhớ ra cánh tay đang đặt sau lưng.
Cậu đưa cánh tay đó hướng về phía Tư Đồ Quyết, trên đó chính là cái bình hôm nay đã chứa con dế mèn.
“Cái này cho em, tuy rằng nó khó nhìn, nhưng có thể đấu hơn con dế to của em hôm nay.”
Lời cậu nói vừa nhanh lại vừa mập mờ.
Tư Đồ Quyết lại nghe rõ, đồng thời qua cái bình đó cũng nghe thấy con dế mèn kêu to, đó chính là con dế nhỏ đã đánh bại con “Tướng quân đầu đen” của cô trước mặt mọi người.
“Anh có ý gì?” Tư Đồ Quyết hỏi.
Nếu lúc này đổi lại là Diêu Khởi Vân sau này đã hiểu Tư Đồ Quyết thì chắc chắn sẽ lập tức ngừng lại, rồi rời đi; hoặc là ngay từ đầu cậu nên biết không thể dùng cách thức tuyệt đối ngu xuẩn này để giảng hoà với cô vì thực chất nó đang khiêu khích giới hạn nhẫn nại cao nhất mà cô có.
Mãi sau này cậu mới biết Tư Đồ Quyết là người kiêu ngạo như thế nào. Cô có thể vô cùng thân thiện và đồng cảm với những người đáng thương, nhưng lại tuyệt đối không thể đón nhận một tia đồng cảm của người khác; tương tự, cô có thể chấp nhận việc mình không bằng người khác nên bại trận, nhưng với sự bố thí những thứ vốn không thuộc về cô thì cô căm thù đến tận xương tuỷ.
Hoặc là không cần, hoặc phải là sự thanh khiết tuyệt đối.
Nhưng sau này, cậu lại yêu một Tư Đồ Quyết như thế, cũng hận một Tư Đồ Quyết như thế.
“Cái này là cho em mà, em có thể dùng nó đánh thắng nhiều trận nữa.”
Chỉ tiếc sau này mãi mãi là sau này, còn Diêu Khởi Vân lúc đó vẫn khăng khăng không hạ tay xuống.
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Truyện Dài] Anh sẽ đợi em trong hồi ức tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15680766