
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 91 - [Truyện Dài] Anh sẽ đợi em trong hồi ức
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Tư Đồ Quyết phản ứng bằng cách giả vờ nôn mửa, rồi cũng học Mĩ Mĩ mơ màng nhìn trần nhà, không biết sao khuôn mặt Diêu Khởi Vân lại hiện ra.
Anh ta đã thay đổi thật sao? Đúng là ngày ngày ở chung với nhau sẽ khó nhận ra sự thay đổi. Bây giờ nghĩ lại, tóc anh ta đã không còn dáng vẻ lộn xộn, khô vàng, mà đã trở nên mềm mại, đối lập với tính cách xấu xa của anh ta; làn da cũng trắng hơn, sống ở thành phố cũng lâu rồi, điều kiện nhà Tư Đồ lại không tệ, những nét của người nhà quê cũng phai nhạt rồi. Còn về cái niềng răng… Nghĩ đến việc cậu chịu khổ chỉnh hình hàm răng, Tư Đồ Quyết cảm thấy miệng mình chua lên, may mà kết quả tốt, khuôn mặt trở nên rất cân đối.
Nhưng cũng chỉ là cân đối mà thôi.
“Mình cảm thấy anh ta cũng bình thường thôi.” Tư Đồ Quyết thành thật nói.
“Tư Đồ, cậu hãy dùng cách nghĩ thoáng ra để nhìn nhận vấn đề đi. Diêu Khởi Vân là loại người mà khi anh ta bước đến trước mặt thì cậu vẫn chưa để ý, nhưng sau khi đã bước qua, cậu ngoảnh lại chỉ nhìn thấy hình bóng thì lại hận không thể lấy chân đạp cho mình một phát.”
“Sao mình cảm thấy anh ta là người khiến người ta lúc nào cũng muốn đạp cho một phát, mà còn đem anh ta giẫm nát nữa ấy.” Tư Đồ Quyết tức giận nói: “Nếu cậu thích, vậy gả anh ta cho cậu đấy.”
Mĩ Mĩ và Tư Đồ Quyết cùng cười náo nhiệt.
“Mình không nhận nổi đâu. Huống hồ anh ấy cũng không phải của cậu, cậu nói gả là gả được sao?”
Đang ồn ào thì có tiếng gõ cửa, Tư Đồ Quyết đỏ mặt, dùng tay làm ám hiệu bảo Mĩ Mĩ im lặng, nhảy xuống giường ra mở cửa, quả nhiên người đến chính là người cô vừa mới “gả” đi.
Tư Đồ Quyết nhìn Diêu Khởi Vân, liên tưởng đến đoạn “đạp một phát” mà Mĩ Mĩ vừa nói. Bị cô nhìn, cả người Diêu Khởi Vân không được tự nhiên, ném đống quần áo vừa thu dọn cho cô: “Cúc áo đồng phục, anh đã giúp em đính lại rồi, tay nghề của em như thế này anh thật sự nghi ngờ giới tính của em đấy.”
“Tay nghề của anh cũng khiến tôi nghi ngờ giới tính của anh đấy!” Tư Đồ Quyết ngượng ngùng ném đống quần áo lên giường, Mĩ Mĩ lắm chuyện lấy ra bộ đồng phục, nhìn chiếc cúc được đính tinh tế cẩn thận trên đó, vô tình kêu lên cảm thán.
Lúc này Diêu Khởi Vân mới chú ý đến người lạ, khuôn mặt lúng túng, nhanh rời đi.
Sau khi cậu đi, lời cảm thán của Mĩ Mĩ lúc này liên tiếp tuôn ra: “Quần áo nội y phơi ở bên ngoài mà anh ấy cũng thu giúp cậu. A, tim gan mình chịu không nổi rồi…”
“Chịu không nổi thì đi đi, đồ suy nghĩ đen tối.” Tư Đồ Quyết cũng lúng túng vô cùng, nhưng mặt vẫn giả vờ như bình thường mà thôi.
Mĩ Mĩ vừa xem thời gian, liền vội vàng: “Tớ phải đi rồi.”
Tư Đồ Quyết xuống lầu tiễn Mĩ Mĩ, đột nhiên hứng chí, đề nghị: “Mình buồn chết mất, hay là cậu dẫn mình đi cùng?”
Mĩ Mĩ không suy nghĩ, từ chối: “Mình không muốn là chiếc bóng để so sánh với cậu đâu.”
Tiễn bạn rồi, Tư Đồ Quyết nhanh xoay người.
Toàn bộ kỳ nghỉ hè trôi qua vô cùng chán nản, Ngô Giang đã cùng đám bạn đi “du lịch lừa” rồi, bố mẹ cảm thấy nguy hiểm nên không cho cô đi. Liên Tuyền đi rồi, ngay cả Mĩ Mĩ cũng không cho cô đi cùng. Khai giảng sắp đến rồi, cô càng cảm thấy buồn bực không yên.
Cô cúi đầu đi vào, đụng phải bàn ăn, đau đến mức phải nghiến răng chịu đựng.
Diêu Khởi Vân đứng ở cửa phòng: “Tư Đồ Quyết, em bị mất hồn à?”
“Ai cần anh quản?” Tư Đồ Quyết lườm cậu.
Nhưng Diêu Khởi Vân không châm chọc lại, lặng im một lúc rồi chậm rãi hỏi: “À, em có muốn đi dạo phố không?”
“Dạo phố? Anh và tôi cùng đi?” Không phải cô không hiểu, nhưng thế giới này biến đổi thật quá nhanh.
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Truyện Dài] Anh sẽ đợi em trong hồi ức tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15700180