- Ahhh! Xem đầu tóc mới của tau nè! – Một đứa hét lên kinh hoàng.
- Thế này thì tối nay làm sao đi chơi được.
Cô ả đầu đàn xoáy ánh nhìn ghê sợ về phía Băng Di
- Mày là đứa nào? Sao lại dám đụng vào tao? – Đôi chân mày dao động, cô ả bất ngờ cầm lấy bao bột trắng ném thẳng vào người cô nhóc. Vì bất ngờ và bột lại đựng trong bì ni lông khó kiểm soát nên dù có tránh, cô nhóc vẫn bị dính một ít bột trắng trên người.
Rồi cả đám con gái nhào nhào lao về phía “người phá đám”. Không giận sao được khi mà “nhan sắc” bị hủy hoại thế kia cơ chứ? Nhưng với một đai đen karate như nàng mà để thua thì thật nhục nhã quá!
1 phút 35 giây, cả đám con gái gục dưới chân cao thủ rồi hoảng hốt đứng dậy bỏ chạy toán loạn, trong đó có cả cô thiên kim tiểu thư Thái Huyền Kim.
Cả khu sau hoang vắng giờ chỉ còn mỗi hai cô gái nhỏ. Người ngồi thì ướt đẫm trong sữa đục. Kẻ đứng thì nhuộm trắng bởi bột mì. Cô gái nhỏ ngước đôi mắt to tròn nhìn vị ân nhân của mình. Đôi mắt đó lạnh thật, sầu thật cứ như tất cả mọi nỗi buồn trên thế gian đều được ghi nhận bởi đôi mắt đen láy và sâu thẳm kia.
Khoảng 5 phút sau, cô gái thứ ba xuất hiện. “Nạn nhân” nhìn thấy bóng cô gái kia mà sững sờ.
- Hân Hân! Bạn làm mình lo quá! Sao lại ra nông nổi này? – Cô gái thứ ba vừa thở hổn hển, vừa nói và cũng vừa ôm chầm lấy cô bạn đang ngồi bệt dưới đất, mặc cho mùi sữa nồng nặc truyền dần sang người.
- Lam... Lam Bình! – Hân Hân òa khóc nức nở khi nhìn thấy bạn. Chỉ có ở bên cô bạn, Hân Hân mới khóc thoải mái như vậy và cũng chẳng để ý đến bóng dáng ân nhân đang đứng bên cạnh, nhìn hai người bằng đôi mắt khó hiểu, chan chứa nỗi giận dữ và cảm kích.
Không nói không rằng, Di quay lưng bước đi một cách hững hờ, quả thật không muốn chứng kiến cảnh này thêm chút nào nữa.
Chap 48
- Này bạn! – Lam Bình đứng bật dậy sau khi biết đó là người đã cứu Hân Hân.
Băng Di đứng lại nhưng vẫn không quay lưng.
- Cảm ơn! – Nó mỉm cười.
Lại một lần nữa cô nàng bước đi một cách hững hờ. Và một lần nữa nó gọi giật lại:
- Này bạn!
Mặc dù trong đầu luôn nghĩ chẳng việc gì phải đứng lại nhưng cái giọng nói lanh lảnh kia cứ bám víu vào chân cô nhóc.
- Mình cảm ơn bạn lần nữa và bạn cầm lấy này! – Nó nói rồi dúi vào tay cô nhóc một chiếc khăn tay màu trắng.
- Vì sao lại cảm ơn tôi? Tôi đâu có cứu bạn? – Chính cô nhóc cũng ngạc nhiên không kém vì lần thứ hai có người làm cô nhóc lạnh lùng này mở miệng đầy khó chịu.
- Vì đó là bạn của mình! – Nó cười tươi.
- Bạn ư? Thật nực cười! – Cô nhóc nhếch mép rồi bỏ đi thẳng. Nó và Hân Hân nhìn nhau khó hiểu rồi lại cùng nhìn bóng dáng cô bạn nhỏ đã đi khá xa.
“Bạn ư? Thật nực cười! Bạn ấy có ý gì nhỉ?” Nó lắc đầu rồi chạy lại dìu Hân Hân đi thay đồ.
- Lam Bình, sao bạn không vào thay? Chẳng phải lúc nãy mình làm dây sang người bạn rồi sao? – Hân Hân níu tay nó.
- Bạn cứ thay đi! Phòng giám hiệu hết đồ để mượn rồi! – Nó đẩy Hân Hân vào trong rồi thong thả bước ra hành lang hít thở không khí vương đầy mùi hoa sữa.
- Hey! Lâm Duy! – Nó vẫy tay gọi khi thấy bóng cậu lướt ngang.
Ghé thăm Fanpage của Likevn 
Admin[OFF]
Likevn
