Nó yêu màu trắng! Nó ghét màu đen!
- Làm sao anh tìm được nơi này? – Nó ngồi xuống cạnh Lâm Duy.
- Một lần tình cờ. – Lâm Duy nháy mắt.
Nó chẳng hỏi thêm điều gì nữa. Được sống giữa không gian bát ngát bất tận của đồi lau bên cạnh người nó yêu liệu có phải ông trời đã quá ưu đãi với nó? Nếu vậy thì hãy sống đi, hay sống vì nó và vì tình yêu chớm nở của nó, tình yêu của một con nhỏ 17 tuổi. Cái tuổi 17, ko tròn nhưng đẹp làm sao!
- Cảm ơn anh! Xem ra tôi không hề nhầm khi quyết định lấy anh. – Nó nheo mắt.
Lâm Duy sượng sùng vì câu nói của nó. Cậu cúi mặt ko đáp mà dù có đáp thì cũng ko biết sẽ nói gì.
“I'll come running, to see you again
Winter, Spring, Summer or Fall,
All you've got to do is call,
And I'll be there, yes I will,
- Alo! – Lâm Duy ra xa để nghe điện thoại.
-
- Điều tra rõ cho tôi. Cậu chưa biết tôi là ai à? Những người ấy có là gì đi chăng nữa đối với tôi cũng ko hề hấn gì, họ sẽ ko dám đụng vào người thừa kế của tập đoàn nhà họ Lâm đâu. – Lâm Duy mỉm cười hài lòng.
-
- Tùy cậu nhưng tôi muốn biết cụ thể tất cả. Làm được ko?
- <Được ạ!>
Lâm Duy cắt máy ngay sau câu nói đó rồi lại tiến về phía nó, bình thản như chưa có chuyện gì xảy ra.
- Cô thích nơi này đến vậy sao? – Cậu nhìn vẻ mặt rạng ngời hạnh phúc của nó.
- Umk. Thích. – Nó cười tươi. “Ở nơi này, tôi còn ở bên cạnh một người”
- Vậy mà tôi cứ tưởng chỉ mình tôi thích nó bởi sự yên bình cơ đấy. Chẳng còn những mối oán thù cần giải quyết, chẳng còn những lo sợ luôn đe dọa con người. – Lâm Duy ngả lưng ra bãi cỏ.
- Cuộc sống chỉ là một kiếp luân hồi. Ko gây sự với ai thì đâu có mũi nhọn của sự trả thù nào hướng về phía mình đâu! – Nó nhún vai.
- Suy nghĩ của cô đơn giản thật. - Lâm Duy nhếch mép.
- Cứ hồn nhiên rồi sẽ bình yên. – Nó lại cười và đưa tay đón những cánh lau đang bay về phía mình.
- Rồi một ngày cô sẽ hiểu, một ngày cô sẽ phải đưa mình vào thế giới “ko phải là kiếp luân hồi”, ko phải “hồn nhiên – bình yên” như cô nghĩ. Ngày đó... ko xa đâu! – Lâm Duy khép đôi mi mắt và chìm vào những suy nghĩ của riêng cậu.
=================================
- Anh Key! Em... em có cái này nhưng... – Hoài An ấp úng trước mặt Key.
Cậu nhìn cô bé khó hiểu. Đây là lần đầu tiên thấy vẻ mặt của Hoài An như vậy nhưng công nhận dễ thương thật!
- Anh... phải ăn hết nhé. – Hoài An đưa ra trước mặt Key một chiếc hộp màu xanh dương.
Cậu lại nhìn Hoài An khó hiểu. Lúc đầu định sẽ lạnh lùng cho tới cùng nhưng nhìn vẻ cún con của cô bé, mặt xụ xuống đầy thất vọng, cậu lấy làm thương cảm, đưa tay đón lấy hộp đồ ăn.
- Anh ăn đi. – Hoài An cười tít.
- Bây giờ? – Key mở to mắt.
- Vâng, em biết anh chưa ăn gì mà. – Cô bé tỏ vẻ biết tuốt.
Bất đắc dĩ, Key phải mở hộp đồ ra để ăn cho thỏa lòng mong ước của cô gái nhỏ.
Nhưng cái nắp hộp vừa mở ra, hai mắt Key đã chuyển hướng từ hộp cơm sang Hoài An. Cô bé lại cúi mặt ra vẻ ngượng ngùng. Trong hộp chỉ có độc nhất một khối cơm hình trái tim và những hạt đậu xanh xếp vòng trên khối cơm.
- Em xin lỗi.... em chỉ biết nấu mỗi món đó thôi à. – Hoài An suýt khóc khi nhìn vẻ mặt của Key.
- Ko. Ko sao, ăn được mà! – Key an ủi.
- Thật hả? – Hoài An quay phắt 180 độ. – Vậy anh ăn đi.
Giờ Key mới thấm thía câu nói “cái mồm làm hại cái thân”. Cậu khó nhọc nuốt cơm vào bụng. Híc!
Ghé thăm Fanpage của Likevn 
Admin[OFF]
Likevn