Trang 37 - [Truyện Teen] Em là học trò của anh thì sao?
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Nhưng Đàm Thư Mặc biết rõ Triệu Thủy Quang không suy nghĩ sâu xa như vậy, cô luôn hoài niệm về quá khứ, người ta đau một thì cô lại đau gấp bội lần.
Đàm Thư Mặc quay người đi, nói, “ Tôi không coi khuyết điểm người khác là lợi thế cho mình, và cũng không lấy ưu điểm người khác tổn thương bản thân mình. ”
Anh cũng chỉ có thể nói như vậy với cô, chỉ còn ba tháng nữa thôi, sau này không còn Đàm Thư Mặc ở bên cạnh cô, tất cả những điều anh có thể làm là cho cô một lời khuyên, mọi chuyện phải dựa vào chính bản thân cô.
Triệu Thủy Quang hiểu ý anh muốn nói gì, cô ngẩng đầu nhìn xung quanh, thì ra lá cây trong sân trường đã ngả xanh hết, thò đầu ra nhìn, ngó nghiêng ngó ngửa trên hành lang, gió thổi hiu hiu, tiếng lá cây đung đưa trong gió vang lên xào xạc, ngày ấy trời đầy nắng, tán cây hắt bóng trên lưng Đàm Thư Mặc, hào khí bức người, hình ảnh ấy thoáng chốc khắc sâu trong tim cô.
Đàm Thư Mặc xoay đầu nhìn những tán cây tràn trề sức sống, anh mỉm cười, thân ảnh phút chốc biến mất tại góc hành lang.
Ít phút sau, Trần Tư Dương đi ra ngoài, tràn ngập áy náy nói với Triệu Thủy Quang, “ Xin lỗi, là mình liên lụy bạn, từ tuần sau mình sẽ không đến trường nữa. ”
Triệu Thủy Quang lắc đầu, “ Không sao đâu. ”
Trần Tư Dương sóng vai cùng đi với cô, nói, “ Tuần sau mình sẽ không đến trường, gia đình cũng cho phép rồi, ý nguyện đi Nam Phi của mình cũng được chấp nhận luôn rồi. ”
Trần Tư Dương gãi gãi đầu, ngữ khí kiên quyết, “ Đương nhiên là bị mẹ mình mắng xối xả, nhưng mình vẫn muốn đi, mình điều tra rồi, ở nước ngoài cũng có nhiều người bằng tuổi chúng ta tham gia mấy chiến dịch này, cũng có rất nhiều người Nhật Bản đều đi làm. ”
Triệu Thủy Quang dừng lại, chân thành nói, “ Cố gắng lên. ”
Trần Tư Dương cười nói, “ Bạn cũng thế, mình đi trước nha. ”
Triệu Thủy Quang nhìn bóng lưng thẳng tắp của Trần Tư Dương, rất nhiều năm sau đó, cô sẽ nhớ ở một góc cầu thang có một thiếu niên trẻ tuổi tràn đầy nhiệt huyết huýt sáo trong buổi chiều tà.
Trẻ sống không lý tưởng, phí hoài tuổi thanh xuân.
Trần Tư Dương dần dần đi. Xa dần. Mọi thứ im ả vắng lặng.
Chương 15: Ngày xuân bình yên
Mấy ngày sau đó, Triệu Thủy Quan lúc nào cũng bàng hoàng bối rối, cô nói Trần Tư Dương cố gắng, kỳ thật cũng là nói với chính mình phải cố gắng lên.
Những ngày cuối cấp ngược lại không hề căng thẳng, chỉ còn hơn một tháng nữa thôi, cái gì nên làm cũng đã tận lực làm hết rồi, có gấp cũng vô ích mà thôi.
Mỗi khi làm bài tập ở nhà xong, cô thường vén màn nhìn nhà nhà lên đèn, nghe bé gái hàng xóm học cấp hai đang tập thổi sáo, nhìn hai ông bà lão ở đối diện nhà ngồi trên ghế sofa xem TV, hay là nghe tiếng người lớn đang la trẻ nhỏ, ban ngày thì lại rất yên tĩnh, yên tĩnh đến lạ thường, cô tự hỏi mình muốn một cuộc sống như thế nào, mọi đau khổ lúc này đây về sau sẽ đáng giá sao?
Từ nhỏ đến lớn, người lớn đều nói phải lên cấp hai, học xong cấp hai thì lên cấp 3, rồi tốt nghiệp cấp 3 thì mới có thể học đại học.
Vậy sau khi đại học rồi như thế nào nữa ? Thời gian cứ như vậy mà trôi qua, đối mặt với tương lai phía trước, Triệu Thủy Quang vẫn chỉ là một thiếu nữ 18 lòng tràn đầy hoang mang lo lắng.
Trước kia cô rất hiểu rõ bản thân mình phải làm gì, cô biết khi trưởng thành rồi thì con người ta sẽ chín chắn hơn. Nhưng cô lại phát hiện ra trưởng thành cũng có cái giá của nó, Triệu Thủy Quang cảm thấy cuộc sống của mình trôi qua rất buồn tẻ, nhưng cô tự nói với bản thân không được phép gục ngã, bởi nếu có một ngày ngay cả cảm giác buồn tẻ cũng không cảm thấy được thì mới thật đáng buồn.
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Truyện Teen] Em là học trò của anh thì sao? tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15667982