Trang 38 - [Truyện Teen] Em là học trò của anh thì sao?
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Cô nhớ Đàm Thư Mặc nói : không coi khuyết điểm của người khác là lợi thế cho mình, lúc Trần Tư Dương nói ra lý tưởng trước mặt cô, cô cảm thấy mình như một sợi dây, càng rút càng chặt. Đối với chuyện tình cảm, cô cứ lòng vòng lẩn quẩn. Còn về cuộc sống thì cô lại không hình dung được.
Mà thời gian thì lại cứ như dây kéo vậy, kéo “ rẹt ” một cái là xong.
Triệu Thủy Quang ngồi trong phòng học chuẩn bị thi nói tiếng Anh, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, hoa nở rực rỡ, thời cấp 3 đã sắp qua rồi.
Mễ Ny đứng dậy, vỗ vai Triệu Thủy Quang, nói, “ Mình lên lầu thi đây, lát nữa mình chờ bạn ở trước cổng trường. ”
Triệu Thủy Quang quay đầu tí tửng cười, “ Goodluck. ”, cố ý phát âm K thành KO, bị Mễ Nỹ đánh cho một cái.
Thứ tự thi được sắp theo số báo danh, bạn học của Triệu Thủy Quang lần lượt vào phòng thi, cô tận dụng thời gian ngồi đọc thuộc lòng bài thi nói.
Tới lượt số 48, Triệu Thủy Quang đứng dậy rút thăm, bài thi hôm nay của cô là “ Talking about today’s weather ” (Hãy nói về thời tiết hôm nay). Trúng tủ, cô vừa mới học thuộc đề này.
Sau 15 phút, Triệu Thủy Quang ôm cặp đi lên lầu, đứng chờ ở cửa, hành lang vô cùng yên ắng, vì muốn khu vực thi được đảm bảo, nhà trường không cho phép ai lên đây cả, một lát sau cô nghe giọng nói lạnh lùng hô to, “ Kế tiếp, vào đi. ”
Triệu Thủy Quang nghe giọng nói này thì biết mình lành ít dữ nhiều, cô vững vàng đi vào trong, quả thật là Đàm Thư Mặc.
Bàn ghế trong lớp học được sắp xếp lại, trống trơn chỉ chừa một cái bàn ở giữa, Đàm Thư Mặc cúi đầu ngồi một bên bàn, bên phía bàn bên kia có một cái ghế dài, Triệu Thủy Quang để cặp xuống đất ngay cửa ra vào, tiến lên kéo ghế, ngồi ngay ngắn, hai tay trên đùi.
Đàm Thư Mặc không biết từ lúc nào đã ngẩng đầu lên, một tay xoay bút đỏ, một tay chống đầu, đôi mắt đen láy trong trẻo tĩnh lặng như bầu trời đêm.
Phòng họp bỗng rơi vào tĩnh lặng, dưới lầu tiếng học trò đùa giỡn xa xa vọng lại.
“ How are you ? ” Đàm Thư Mặc mở miệng, khẩu âm tiếng Anh mạnh mẽ lại biểu cảm.
Triệu Thủy Quang ngạc nhiên, bài mẫu không có câu này, nhưng cô vẫn trả lời, “ Good, thanks. ”
Đàm Thư Mặc bấm bút đỏ và ghi chú vào giấy, tiếng bút hí hoáy viết, Triệu Thủy Quang hồi hộp càng thêm hồi hộp.
Chốc lát sau, Đàm Thư Mặc bỏ bút xuống, cười cười, nói, “ Triệu Thủy Quang, tôi thấy em không good tí nào, phải là not too bad. ”
Triệu Thủy Quang kinh ngạc, nâng đầu nhìn, nắng vàng trong suốt chiếu rọi người anh, áo sơ mi sạch sẽ, khuy cài áo màu vàng, gương mặt nghiêm trang, một người như vậy, gần một năm nay lại không có tí gì thay đổi cả.
Triệu Thủy Quang cười nói, “ Thầy, em không có gì, thật mà. ” Nếu như nói cho anh biết phiền muộn trong lòng mình, chắc là cô sẽ bị anh cười cho.
Triệu Thủy Quang có thói quen luôn làm một học trò gương mẫu trước mặt giáo viên.
Đàm Thư Mặc biết rõ Triệu Thủy Quang hồi hộp đấy, nhưng anh ngoài việc yên lặng dõi theo cô, anh cũng không thể làm gì khác hơn, đây là chặng đường mà ai cũng đều phải trải qua, bất luận có ai cản đường hay chê trách mình. Nhiều năm sau, khi bạn nghĩ đến những khi hoang mang lo âu như lúc này, chắc rằng bạn cũng không nhớ được tại sao mình lại như vậy, thời thanh xuân mang đến cho bạn nhiều niềm vui nhưng cũng lắm đau thương.
Đàm Thư Mặc nhìn tay cô đang bấu chặt vào nhau, quay đầu nhìn ra cửa sổ, nói, “ Hãy làm tốt mọi việc xung quanh mình trước đã. ” Giọng nói tuy rằng thản nhiên nhưng ai biết được trong lòng anh lại rối rắm.
Anh vẫn không yên lòng về cô, cũng cười nhạo chính bản thân mình. Thật không ngờ Đàm Thư Mặc anh giờ đây lại làm việc đắn đo suy nghĩ, nhưng riêng đối với Triệu Thủy Quang, anh luôn nhớ đến dáng người bồi hồi cúi đầu, khiến anh muốn duỗi tay ra kéo cô vào lòng.
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Truyện Teen] Em là học trò của anh thì sao? tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15668019