Trang 40 - [Truyện Teen] Em là học trò của anh thì sao?
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Triệu Thủy Quang chạy ra khỏi phòng học mới phát hiện mình đã để quên cặp trong phòng thi, cô rất hối hận, ai bảo mình bị sắc đẹp làm mê mẩn làm chi!
Ôm khuôn mặt đỏ bừng, đi qua đi lại trên hành lang, chỉ chờ lát nữa ai đó đi rồi, cô sẽ lén đến lấy lại cặp.
“Triệu Thủy Quang.” Đàm Thư Mặc đứng tại cầu thang gọi, dáng người dong dỏng cao, cầm chiếc cặp màu đỏ nhiều ngăn, đương nhiên chẳng ảnh hưởng gì đến khí chất cao quý của anh cả, chỉ là làm sự lạnh lùng kia vơi đi mà thôi.
Triệu Thủy Quang do dự cả buổi, thấy anh dựa vào lan can, ánh mắt thiếu kiên nhẫn, “Nếu không qua đây, tôi ném xuống.”
Triệu Thủy Quang lúc này mới chầm chậm bước qua, cầm cặp từ đôi tay ngọc ngà kia, cô nói, “Cám ơn, thầy Đàm.”
Đàm Thư Mặc tự giễu cười cười, nhấc chân đi lên lầu.
Triệu Thủy Quang ngẫm lại, liền nói, “Trước kia em không tin vào khoảng cách không gian, nhưng giờ thì sao em lại tin khoảng cách thời gian?” Giọng điệu cứng rắn ẩn dấu sự quật cường. (trước đây Triệu Thủy Quang không tin vào khoảng cách tình yêu, vì thế mới chia tay HI VỌNG, còn giờ thì cô cảm thấy hai người tuổi tác chênh lệch quá nhiều, sợ rằng cũng không đến được với nhau)
Anh quay đầu, cô gái ấy giương mắt nhìn anh, đôi mắt to tròn lanh lợi sáng sủa.
Cây lá bên ngoài từng mảng xanh mướt, gió hiu hiu thổi, tiếng lá cây xào xạc đung đưa trong gió.
Về sau, một đêm cô mơ thấy Hi Vọng, lúc tỉnh dậy thì lại không nhớ mình đã mơ thấy gì, cô ngồi trên giường, ôm mền nghĩ nửa ngày cũng không ra.
Ngày 23 tháng 5 là sinh nhật của Hi Vọng, cô nhớ rõ ngày ấy, muốn gọi điện thoại qua đó cho anh nhưng lại không dám, sau này mỗi năm vào ngày này đều có người chúc mừng sinh nhật anh đầu tiên, nhưng người đó không phải là cô Triệu Thủy Quang.
Gần sáng, điện thoại cô reng chuông, Triệu Thủy Quang ngồi trên giường, thấy đèn báo điện thoại, dãy số lạ dài ngoằng, cô bấm nút trả lời, tò mò không biết là ai, thì đã nghe đầu dây bên kia “Alo”, vừa nghe thế cô đã biết rõ người đó là ai, trong nháy mắt điện thoại nóng đến phỏng cả tai.
Hi Vọng nói, “Tiểu Quang, em khỏe không?” Triệu Thủy Quang “ừ”, hai bên đều im lặng một lúc lâu, anh đã không còn tồn tại trong cuộc sống của cô, thì còn chuyện gì để nói.
Hi Vọng im lặng nửa ngày mới nói, “Không có gì, chỉ là muốn gọi điện cho em thôi, anh cúp đây.”
Triệu Thủy Quang lòng nhẹ nhõm hẳn, cô nói, “Khoan đã, Hi Vọng, sinh nhật vui vẻ.”
Hi Vọng khi đó đứng dựa vào cửa sổ phòng bếp, thấy bà lão người nước ngoài dẫn khách trọ đi ngang qua cửa sổ, hôm đó tiết trời Vancouver hiếm khi đẹp như vậy, ánh mắt trời ấm áp hắt vào mắt, Hi Vọng nhắm mắt lại nghe giọng nói quen thuộc ấy.
Anh cười nói, “Ừ.” Triệu Thủy Quang ngồi sát mép giường vén màn lên, bên ngoài trời vẫn tối đen như mực, cô nói, “Hi Vọng, xin lỗi.”
Xin lỗi, cô đã từng không kiên trì, xin lỗi, cô từng cho rằng những kỷ niệm sẽ chìm vào quên lãng. Xin lỗi, cô từng tin rằng trên đời này không có một tình yêu không khoảng cách, nhưng giờ chính cô lại dao động.
Giọng nói Hi Vọng truyền ra từ điện thoại, “Anh biết, không sao, à”, từ “à” cuối cùng lên cao, như yêu thương cùng dỗ dành trẻ nhỏ.
Anh vội nói tiếp, “Anh định nói là cố gắng thi tốt.” Không đợi Triệu Thủy Quang nói gì, anh liền cúp máy.
Anh mong cô sống hạnh phúc, đó là mong ước thật sự của anh, nhưng hiện tại anh không thể nào chân thành chúc phúc cô được, không muốn chấp nhận người tạo hạnh phúc cho cô giờ đây không còn là anh, cho nên thà là không nói chuyện, còn hơn không biết nói gì.
Ở bên này, Triệu Thủy Quang nghe giọng anh văng vẳng bên tai, nhưng vì sao giờ đây hai người lại xa xôi vạn dặm.
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Truyện Teen] Em là học trò của anh thì sao? tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15668044