
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 178 - Tiểu Thuyết: Nhẹ bước vào tim anh
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
-
Nếu ai để ý thì sẽ thấy…lúc ấy, cả người tôi run rẩy.
***
- Vy Anh, mời em lên giải bài này – thầy phù thủy hướng về phía tôi, ra lệnh.
Được thôi !
Đì tôi đã được xem như là một thú vui tao nhã của thầy rồi.
Tôi nhận lấy viên phấn, bắt đầu viết lên bảng.
Một lúc sau, thầy nhìn đáp án mà tôi đưa ra, gật đầu :
- Chính xác. Em có thể về chỗ.
Tôi phủi phủi tay đang dính đầy bụi phấn, nhìn thầy lễ phép :
- Thưa thầy. Thầy có nghĩ là thầy đang lãng phí thời gian không ? Lần nào thầy gọi em cũng đều giải được một cách rất nhanh chóng. Em nghĩ là mình thể hiện đủ rồi ! Thay vì làm khó em, sao thầy không gọi những bạn không giỏi môn này lên để các bạn ấy luyện tập ?
Trong phút chốc, cả lớp đều im bặt nín thở.
Thầy cũng bất động nhìn tôi.
Hừ…
Tôi cũng bắt đầu …run rồi.
Là tôi chỉ nói thật thôi mà ! Không được xem là vô lễ với giáo viên đấy chứ !
Ôi…!
Dù vậy, tôi vẫn cố nhìn thằng về phía trước, giống như là những gì mình làm hoàn toàn đúng đắn, anh minh, không việc gì phải sợ cả !
Đúng thế ! Có câu, cây nghiêng không sợ chết đứng !
- Vy Anh ! – thầy cố tình bỏ lửng câu để tôi hồi hộp mà chết !
Ác độc như thế !
Thầy nhìn tôi :
- Em nói rất đúng. Tôi sẽ ghi nhận.
Tôi rất bình tĩnh mà hướng thầy mà gật đầu kiểu như đương nhiên rồi bước về chỗ dưới con mắt kinh ngạc và ngưỡng mộ của mọi người.
Thật ra lúc đó…thần trí của tôi đã bay đi mất từ lâu rồi !
Cứ giờ ra chơi là tôi lại cắm phones nghe nhạc, nằm gục trên bàn , nhắm mắt lại.
Trúc Vũ dựa vào người tôi, lẩm bẩm vẻ đáng thương :
- Vy Anh à, cậu đừng như thế này nữa được không. Tớ biết cậu đang rất buồn, tớ cũng vậy. Tớ không biết an ủi cậu thế nào. Nếu là tớ, tớ cũng phát điên mất. Nhưng mà cậu cũng có thể tâm sự với tớ chút gì đó mà Vy Anh !
Người này…không biết là không nên lôi những điều mà người ta đang cố giấu ra để nói à …
- Hôm qua tớ với anh ấy đi chơi. À, ở quảng trường ấy ! Sau đó anh ấy bảo với tớ là sẽ cho tớ một bất ngờ, cuối cùng điều là gì thì cậu tự hiểu. Cậu nói xem, có phải là rất bất ngờ không ?
Tôi nói thật bình thường, giống như là đang thuật lại một câu chuyện của người khác vậy !
Nhưng mà…Trúc Vũ đột nhiên khóc ầm lên.
Tôi cũng vùi đầu sâu vào mặt bàn, chỉnh âm lượng máy MP3 lên mức cao nhất.
Bây giờ thì tôi biết chính xác ai là người cười trong lúc tôi cầu nguyện rồi.
Đúng là lời nguyền mà…
Nhạc bên tai vang lên dữ dội nhưng tôi lại không hề nghe thấy gì.
Cho đến lúc thầy hóa bước vào lớp, Trúc Vũ mới chịu ngưng khóc.
Thật chẳng hiểu nổi !
Cô bạn này, không an ủi được người khác thì thôi, lại còn ầm ỹ như thế !
Đến giữa tiết, Trúc Vũ mượn vở tôi để chép lại bởi vì từ nãy giờ, do tâm trang bị ảnh hưởng nên Vũ không ghi kịp những gì thầy giảng.
Cứ thế này thì Trúc Vũ mới là người có chuyện mất thôi !
Trúc Vũ cầm lấy quyển vở, chép chép được vào chữ rồi bỗng nhiên đẩy sang cho tôi.
Tôi vừa nhìn thấy thì máu muốn dồn lên não, phải kiềm chế lắm mới không xô người kia ra khỏi bàn.
Nằm chình ình ngay giữa nội dung bài học được tôi ghi chép ngay ngắn , cẩn thận là một dòng chữ xiêu vẹo .
„“ Vy Anh của tớ, cố lên ! „“ phía cuối lại làm một mặt cười nhí nhố .
Tôi nhìn Vũ , nghiến răng :
- Cậu không thể chọn nơi khác mà ghi à ? – Tôi tức giận lật đến trang cuối cùng, chỉ chỉ – chẳng hạn như là ở đây.
Trúc Vũ không nhìn tôi mà mắt dán thật chặt vào quyển vở với mẹ mặt kinh ngạc, sửng sốt giống như là phát hiện ra sao hỏa.
Ngốc nghếch !
Có gì đâu mà phải phản ứng như thế. Ghi ở cuối vở thì sẽ ít bị chú ý hơn chứ sao !
Đến trang:
Các bạn đang đọc Tiểu Thuyết: Nhẹ bước vào tim anh tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15700876