
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 179 - Tiểu Thuyết: Nhẹ bước vào tim anh
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Thầy cũng hay kiểm tra bài vở mà !
Tôi xùy một tiếng xem thưởng rồi gập vở lại.
Nhưng vẫn với vẻ mặt đó, Trúc Vũ giở vở ra …
- Cậu…
Những lời tiếp theo ngay lập tức liền bị chặn lại, tắc nghẹn nơi cổ họng.
Tôi mím chặt môi, cảm nhận trái tim đang run lên từng đợt.
Trang giấy trắng sạch sẽ ở cuối vở…
Nét chữ rắn rỏi…lạnh lùng và có phần cao ngạo…mang đậm tính cách của người viết…
Tôi ngây dại nhìn dòng chữ ấy, sắc mặt trở nên nhợt nhạt.
Những ảo ảnh lại hiện về khiến ngực tôi thắt chặt lại, vết thương chưa lành lại rỉ máu.
Là lúc anh ấy giúp tôi giải bài hóa rồi viết lên à…
Nhưng mà …có thay đổi được gì không ?
Thà tôi không nhìn thấy thì hơn !
Tôi cắn chặt môi, xé mạnh tớ giấy ấy ra.
Cơn đau lại dữ dội hơn, giống như là đang tự ta xé nát chính vết thương của mình ra vậy !
Trúc Vũ kêu lên một tiếng, bịt miệng nhìn tôi đang vò nát tờ giấy đó rồi vứt vào sọt rác.
” Yêu em.
Hoàng Duy Phong ”
Tại sao anh ấy đã không còn gì với tôi nữa mà lại có thể dày vò tôi tới mức này !
Cứ thế này thì tôi còn có thể chịu đựng được bao lâu nữa đây !
Tôi hít thở sâu, giữ tầm mắt không rời khỏi sách giáo khoa.
Nhưng thật ra là tôi đã không còn nhìn thấy rõ gì nữa rồi.
Trên bục, thầy vẫn say sưa giảng bài mặc cho cả lớp, đứa thì ngủ, đứa thì cúi đầu chơi PSP, đứa thì nhắn tin…
Cũng có những đứa như tôi, ngồi nghiêm túc với vẻ chăm chú cao độ nhưng thật ra là hoàn toàn không nghe thấy gì.
Máy điện thoại để trong túi của tôi đột nhiên rung lên.
Là tin nhắn mới. Tôi nhìn tên người gửi.
Ồ…
Phía trên kia, tiếng thầy giáo vẫn không ngừng phát ra :
- Em nào có thể trả lời được câu hỏi này ?
Tôi đứng phắt dậy, nhìn thầy :
- Em !
Thật giật mình, một lúc sau mới nhìn tôi gật đầu , nhưng vẻ mặt vẫn còn chưa hết kinh ngạc , chất giọng không còn được như bình thường :
- Được. Em nói đi.
Thầy phản ứng thế này cũng phải thôi. Vào mỗi tiết hóa, tôi đều cố gắng giảm thiểu sự tồn tại của mình đến mức có thể nhất.
Chỉ lúc nào thầy chỉ định trực tiếp tôi mới miễn cưỡng phát biểu.
Nhưng bây giờ lại tự giác như thế này…chắc chắn là vừa dọa thầy rồi.
Tôi có hơi áy náy :
- Em muốn ra ngoài.
Vừa dứt lời, cả lớp đang chờ đợi lắng nghe thì suýt té nhào, nhìn sắc mặt khó coi của thầy mà bụm miệng cười trộm.
Thầy như bị thôi miên, gật đầu :
- Em đi đi.
***
Dưới tán cây bàng lá xanh thẫm…
Một dáng người cao lớn đang đứng đấy, vẻ suy tư trầm ngâm.
Tôi nín thở, lặng lẽ bước tới bên cạnh, cố mỉm cười :
- Anh tìm em à ? Có chuyện gì thế ?
Người đó thở dài, ánh mắt đầy tâm trạng :
- Em thế nào ? Có ổn không ?
Tôi cũng thở dài :
- Có gì mà không ổn chứ ? Tìm em chỉ để hỏi như vậy thôi à ?
Tôi chợt nhận ra trong giọng nói của mình có chút thất vọng và hụt hẫng.
Thư kí Hoàng đẩy cặp kính, nhìn tôi một lúc rồi chầm chậm lắc đầu.
Có vẻ như là chỉ hỏi cho có còn thật ra biết rõ là tôi đang như thế nào.
Tôi không quen lắm với bộ dạng này của thư kí Hoàng.
Không ngờ người này cũng có thể có lúc trầm lặng như vậy.
- Duy Phong là có lí do của cậu ấy. Vy Anh đừng nghĩ là cậu ấy không yêu em !
Thì sao ? Cho dù là anh ấy từng yêu tôi đi, rồi thì sao …
Có khác gì không…
- Bây giờ tôi không thể nói được gì , nhưng mà hi vọng là em biết là vì em mà cậu ấy phải chịu đựng rất nhiều.
Tôi cười :
- Thế à ? Anh nói với em những điều này để làm gì ?
Thư kí Hoàng khoanh tay nhìn tôi :
- Đừng ghét cậu ấy và cũng đừng hiểu sai bất kì điều gì !
Vẻ nghiêm nghị này hoàn toàn khác với một thư kí Hoàng trước kia…
Đến trang:
Các bạn đang đọc Tiểu Thuyết: Nhẹ bước vào tim anh tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15700879