
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 228 - Tiểu Thuyết: Nhẹ bước vào tim anh
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Mẹ Diệp mỉm cười .
Bác Duy Khánh nhìn tôi hỏi :
- Con có thích phòng trên không ? Là bản thiết kế đầu tay của ta !
Phòng trên, ý bác ấy là căn phòng rực rỡ lúc nãy mà tôi bị anh đẩy vào à ?
Tôi không khỏi sửng sốt.
Không lẽ như lời anh nói, bác ấy lấn sân thật sao ?
Căn phòng kia quả thực rất đẹp, độc đáo nữa, không lẽ…bố tôi phải cẩn thận thật sao ?
Tôi ngượng nghịu gật đầu.
Mẹ anh cười :
- Còn mẹ trang trí đấy , con có thích không ?
Về cách bài trí đồ vật…thì có hơi lộn xộn.
Tôi lại ngượng nghịu gật đầu.
Bác Duy Khánh có vẻ hài lòng, chất giọng nghiêm nghị :
- Mọi việc thống nhất cả rồi. Bây giờ, ta với Duy…à với Anh Nhật đi săn.
Ô, đi săn à ? Có phải là sẽ rượt đuổi các con thú khắp rừng không nhỉ ?
Tôi buột miệng thốt lên :
- Bác cho cháu đi với !
Mẹ Diệp ngay lập tức nhìn tôi cau mày :
- Vy Anh ! Con lại thế nữa rồi.
Tôi biết lỗi ngồi im thin thít.
Bác Duy Khánh cười lớn.
Mẹ anh xoa đầu tôi :
- Máu me lắm, con sẽ sợ đấy !
Tôi gật đầu lia lịa một cách ngoan ngoãn.
Bố Nhật nghiêng người hỏi mẹ :
- Lát em sẽ ra bệnh viện để nối lại công tác đúng không ?
Mẹ anh đặt một tách trà thơm vào tay tôi, nhìn mẹ :
- Ồ, lát chị phải đi à . Thế thì cùng đi chung đi. Mình tiện thể đi vài nơi .
Có lẽ mẹ anh muốn gần gũi mẹ Diệp hơn đây !
Tôi lại buột miệng :
- Con cũng muốn đi nữa !
Bác Duy Khánh và bố Nhật cười lớn.
Mẹ Diệp nhìn tôi cảnh cáo .
Anh từ nãy đến giờ vẫn thờ ơ đưa mắt lơ đãng nhìn vô định chợt ra lệnh :
- Em, ở lại !
Tôi than thầm một tiếng.
Bác Duy Khánh với bố Nhật chuẩn bị rời đi thì mẹ anh lên tiếng :
- Mình cũng đi luôn nhỉ. Không còn sớm nữa rồi.
Mẹ Diệp gật đầu.
Tôi nhìn theo mọi người, rụt rè nói :
- Mọi người đi cẩn thận.
Bác Duy Khánh gật đầu cười.
Bố Nhật nháy mắt với anh , sau đó nhìn tôi :
- Tối gặp lại nhé !
Mẹ anh nhìn anh với ánh mắt yêu chiều :
- Mẹ đi nhé con trai yêu.
Anh hờ hững gật đầu, không quan tâm lắm.
Mẹ anh xoa đầu tôi :
- Mẹ đi nhé con yêu !
Tôi hơi xấu hổ vâng dạ một tiếng.
Mẹ Diệp nhìn tôi, cảnh cáo :
- Con không được nghịch phá !
Đợi mọi người đi hết, tôi nói nhanh một tiếng :
- Em đi về phòng.
Dứt lời, tôi liền lao nhanh về phía cầu thang nhưng sau đó dừng đứng người lại, nhỏ giọng hỏi anh :
- Phòng em…ở chỗ nào nhỉ ?
***
Khu rừng rậm yên tĩnh .
Bỗng vang lên một tiếng súng lớn.
Một người đàn ông cầm trong tay khẩu sung săn, cười như không nhìn con nai đang nằm thoi thóp :
- Vẫn chính xác !
Người đàn ông đứng bên cạnh mỉm cười :
- Ừ. Một phát là đi ! Duy Phong cũng rất thích đi săn giống anh nhỉ ?
Hoàng Duy Khánh cười lớn :
- Phải ! Nhưng Duy Phong, là săn người.
Hoàng Duy Thức thay băng đạn, thở dài :
- Sẽ là một vụ thảm sát đây !
Hoàng Duy Khánh đưa mắt tìm con mồi tiếp theo, lên tiếng một cách lạnh lùng :
- Giết hết đi cũng được ! Con bé đáng yêu là thế.
Hoàng Dức mỉm cười, ánh mắt tràn ngập yêu thương :
- Ừ. Từ nhỏ đã như thế rồi.
Tâm trí ông phút chốc quay trở về một ngày xa xưa…
Bệnh viện ngập mùi thuốc, ngập tiếng khóc …
Chiếc ghế đá ngoài trời lạnh ngắt, ông ngồi thẫn thờ trên ấy đã không biết bao lâu, vẻ mặt tuyệt vọng như người rơi xuống vực thẳm.
Thời điểm này, danh tiếng của ông bước lên tầm đỉnh điểm của cái gọi là huy hoàng.
Điều đó với ông chẳng là gì cả, điều mà ông để tâm đó là một gia đình như người anh trai mình.
Ông cũng đã không còn trẻ nữa rồi.
Vậy mà…
Ông nhắm mắt, cố gắng kiềm chế cơn đau.
Vô sinh à…
Đến trang:
Các bạn đang đọc Tiểu Thuyết: Nhẹ bước vào tim anh tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15683655