
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 226 - Tiểu Thuyết: Nhẹ bước vào tim anh
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
- Duy Phong ! Anh vĩ đại nhất đấy, anh đừng có như thế được không. Cho em về đi mà !
Trước thái độ khổ sở của tôi mà anh chỉ hờ hững buông ra một câu :
- Anh không muốn ly thân.
- ….
Tôi sững người một lúc mới lấy lại được thần trí !
Được lắm !
Mềm mỏng không được thì phải cứng rắn thôi.
Tôi lay mạnh anh, bực bội :
- Anh dậy đi ! Phải làm rõ ràng mọi chuyện. Em còn không đồng ý lấy anh cơ mà ! Vì thế, anh phải hủy ngay tờ giấy kia đi ! Anh phải hủy ngay đi !!!
Anh vẫn nằm im, như thể không hề nghe thấy tôi nói gì với anh vậy, giọng anh trầm lại :
- Vợ à, anh muốn ngủ.
- ….
Thế nào bây giờ…tôi đến phát khóc vì anh mất !
Làm ơn chỉ tôi cách nào để thoát khỏi đây đi !
Tôi hít một hơi thật sâu, hạ giọng đầy khí thế :
- Đã vậy, em chết ở đây luôn !
Sẽ không ăn, không uống, tuyệt thực và chết tại đây luôn…
Nhưng việc này làm tôi thấy có hơi mất mát, kem và đồ ăn ở đây nhiều thế kia…
Bỏ đi !!!
Việc lớn mà, ăn uống miễn luôn !
Tự thống nhất mọi ý nghĩ xong, tôi rất dứt khoát mà nhìn ra cửa sổ, bặm môi lại, không thèm để ý tới anh nữa.
Giọng anh có chút mệt mỏi :
- Đừng để ý ! Em cứ xem như đó là lời cầu hôn của anh.
Tôi quay phắt người lại nhìn anh .
Cầu hôn ư ?
Có thể xem là lời cầu hôn được không ?
Nhẫn đâu, hoa đâu, một khung cảnh lãng mạn đâu ?
A, còn có cả màn quì xuống đầy hoành tráng nữa chứ !
Đâu, ở đâu hả ?
Anh còn nói là cầu hôn !!!
Tôi đồng ý hay không cũng có khác gì nhau đâu…
Đáng ghét !
Nắng hè càng ngày càng rực rỡ, hắt vào phòng một nhiều.
Anh hơi nhíu mày, hơi thở nhè nhẹ, mắt vẫn nhắm nghiền.
Mới sáng sớm mà sao trông anh có vẻ buồn ngủ thế nhỉ ?
A…
Một ý nghĩ chợt lóe lên…
Tôi nín thở, liếc trộm anh, sau đó từ từ nhón người dậy một cách thật nhẹ nhàng.
Anh vẫn không có biểu hiện gì khác thường.
Nhưng ngay khi tôi vừa định đặt chân xuống giường thì anh mở mắt .
Chết ! Không trốn được rồi…
Ngay lập tức tôi chớp mắt nhìn anh , giả vờ ngây thơ :
- Thấy anh chói mắt em định đi kéo rèm cửa sổ đó mà !
Đã thấy ai nhanh trí bằng tôi chưa ?
Anh gật đầu :
- Cảm ơn .
Sau đó , anh hướng mắt về chiếc cửa sổ nằm ngay sát bên giường !
Tôi còn biết làm gì khác ngoài nhìn lảng đi nơi khác .
Anh ngồi dậy, nhìn tôi :
- Xuống nhà. Mọi người đang đợi .
Tôi lắc đầu lia lịa :
- Không, em không xuống đâu ! Có chết em cũng không xuống.
Nói xong, tôi nép người vào góc giường, trốn trong chăn.
Anh ừ một tiếng .
Ha, thoát rồi…
Giọng anh có vẻ nghĩ ngợi
- Vy Anh, có phải lần trước em thấy nơi đây có điều bất thường ?
Tôi ở trong chăn đáp lại :
- Vâng, vô cùng bất thường !
Lần đầu tới đây, nằm ngủ trên cỏ bỗng nhiên lúc tỉnh dậy lại là ở trong phòng anh.
Rất rất bất thường !
- Vy Anh, đúng là có ma đấy.
Ma…có ma ?
Tôi bật người dậy , nhìn thấy anh đang đi về phía cửa thì hét lên :
- Anh Duy Phong, đợi em với.
***
Còn chưa xuống hết bậc cầu thang, tôi đã nghe thấy tiếng cười nói phát ra.
Tay vô thức bám chặt lấy áo anh, cúi gằm mặt đi theo sau anh ,ngày một bước đến gần bàn trà hơn.
Anh chợt dừng lại, hơi cúi đầu.
Tôi trốn sau người anh, nhịp tim trở nên hỗn loạn, vô cùng căng thẳng.
- Chào mọi người đi chứ con gái . – Giọng ấm áp của bố Nhật vang lên.
Anh kéo tôi ra phía trước.
Tôi nhìn mọi người , rụt rè lên tiếng :
- Cháu …
Hết rồi…Không nói được gì nữa …
Bác Duy Khánh cười :
- Được rồi. Hai con ngồi xuống đi.
Tôi hơi thả lòng người một chút.
Bởi vì bác Duy Khánh luôn toát lên vẻ quyền uy, nghiêm nghị khiến cho tôi cảm thấy hơi sợ một chút.
Đến trang:
Các bạn đang đọc Tiểu Thuyết: Nhẹ bước vào tim anh tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15683974