
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 225 - Tiểu Thuyết: Nhẹ bước vào tim anh
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Tôi hồi hộp tiến lại gần xem.
Ngay lập tức phải bịt miệng lại để không hét lên !
Những bức ảnh này đều là của tôi và anh cơ mà…
Lần anh từ Thái Lan trở về, nửa ngồi nửa quì dưới nền đi đôi giày màu vàng cho tôi.
Lần bước ra khỏi quán ăn, anh một tay cầm balô cho tôi, một tay nắm tay tôi thậ chặt.
Lần ở biệt thự trắng, anh và tôi nằm trên cỏ.
Lần anh đưa tôi về, cúi người ôm tôi.
Lần tôi ngồi tự kỉ, bị anh hôn phớt lên trán.
….
Và mới đây nhất là lần ở quảng trường, bên cạnh bể nước, tôi…cắn tay anh.
Hầu như tất cả khoảnh khắc mà tôi và anh bên nhau đều bị lưu lại.
Ối ! Bị chụp lén nhiều như thế sao tôi lại không biết nhỉ ?
Người này chắc hẳn là phải rất chuyên nghiệp mới qua được mắt tôi và anh !
Tim tôi đập liên hồi, mặt nóng bừng nhìn hai người đang thân mật kia !
Chúa ơi ! Sao hai người này có thể như thế nhỉ ?
Thật không trong sáng chút nào cả !
Có tiếng gõ cửa…
Bằng tốc độ nhanh nhất, tôi chạy nhào lên giường, kéo chiếc chăn mỏng trùm kín mặt, ở bên trong, nín thở lắng nghe những động tĩnh tiếp theo.
Bước chân ngày một gần hơn.
Một bên giường bị lún xuống.
Tôi không ngừng hít thở sâu, tay giữ chặt chiếc chăn đầy căng thẳng.
Một giọng trầm ấm vang lên :
- Ngủ rồi ?
- Vâng !
Vừa nói xong, tôi liền hận mình không thể chết đi cho xong !
Đã ngủ rồi còn trả lời to rõ như thế làm gì kia chứ !
Thật đau khổ với sự phản xạ có điều kiện của mình mà !
Thôi kệ đi, có thể là nói mơ lắm chứ .
A ! Đúng rồi !
Vy Anh đã ngủ rồi…chẳng qua lúc nãy là cô ấy nói mơ thôi.
Cho nên, người kia làm ơn rời khỏi đây đi…
Tôi nhắm nghiền mắt, hơi thở đều đặn vờ như đang ngủ rất say.
Giọng anh đột nhiên trở nên rất khác lạ :
- Vy Anh !
- Vâng. Anh gọi em ?
Lại thế rồi…
Không sao. Vẫn chỉ là mơ thôi…
Giọng anh mang theo ý cười :
- Dậy đi ! Cùng anh xuống nhà.
Nhớ lại hình ảnh bố mẹ anh ở gian phòng khách lúc nãy khiến tôi vô cùng xấu hổ, run giọng :
- Em ngủ rồi . Em không xuống được !
Cho nên, người kia vẫn là nên rời khỏi đây đi…
Chăn đột ngột bị kéo mạnh ra, tôi giật mình mở to mắt.
Anh nhìn tôi, ánh mắt tĩnh lặng :
- Bố mẹ em đến rồi. Từ nay, cũng sẽ ở lại đây.
Sao cơ ?
Từ nay, bố mẹ tôi cũng sẽ ở lại đây ?
Anh dám bắt cóc cả bố mẹ tôi ?
Được lắm !!!
Nhưng mà…tôi lại chợt cảm thấy vui vẻ vì điều đó !
Tôi thích nơi này…
Thật tội lỗi !
Dẹp đi, sao có thể ở đây được !
Mọi thứ nên quay trở về quĩ đạo.
Tôi ngồi bật dậy, vẻ mặt đáng thương nhìn anh :
- Anh Duy Phong, em muốn về nhà.
Anh không nói gì, ném mình xuống giường, mắt nhắm lại, một tay để lên trán.
Tôi lay lay tay anh, năn nỉ một cách khổ sở :
- Anh Duy Phong ! Em biết em sai rồi, anh tha lỗi cho em đi .
Thấy anh vẫn không hề có bất kì biểu hiện nào , tôi tiếp tục nài nỉ :
- Em sai rồi, em sai rồi ! Em không nên…dọa nạt anh, mắng anh, hất trà sữa lên người anh, đánh anh ! Em xin lỗi ! Anh Duy Phong, tha lỗi em nhé ?
Anh mở mắt, lười biếng nhìn tôi :
- Sao ?
Ngay lúc này, tôi chỉ muốn đánh cho anh một trận !
Người ta đáng thương như vậy, lựa lời nói với anh từ nãy mà anh không nghe thấy gì sao ?
Dù rất tức giận nhưng tôi vẫn phải kiềm chế !
Hít thở sâu, nhẹ giọng ấm ức :
- Anh cho em về nhà, với …tờ giấy kia…anh hủy đi nhé ?
Hơi thở anh nhè nhẹ, mắt lại nhắm lại, giọng nói lạnh lẽo dứt khoát :
- Không !
Thật quá thảm…
Dù biết là tự làm tự chịu nhưng mà thế này có quá đáng không ?
So tôi của hôm qua với hôm nay thì chả khác gì từ thiên đường xuống địa ngục trong vòng một cái búng tay cả !
Tôi nhìn anh, mặt méo xệch , cầm tay mà anh đang đặt trên trán kéo xuống, năn nỉ :
Đến trang:
Các bạn đang đọc Tiểu Thuyết: Nhẹ bước vào tim anh tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15684098