
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 112 - [Tiểu Thuyết] Phận Má Hồng (Full)
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
y, đến bên nàng, nghiêng mình: - Xin phu nhân ban cho chúng tôi niềm vinh dự được mời phu nhân tối nay dự bữa với chúng tôi. Chúng ta sẽ gác lại những gì đang chia rẽ nhau và chỉ nói đến Paris mà thôi. Stephanie chìa tay ra. VIên đại tá nâng lên kính cẩn hôn. Stephanie trong đáy lòng rất hoảng sợ. Nàng vừa thắng điểm! Nàng vừa đoạt thắng lợi trong cuộc chiến đấu khó khăn, nhưng trò chơi này của nàng vẫn vô cùng nguy hiểm. Nàng chưa biết như vậy là sao: viên đại tá bố trí chuyện vừa qua để lừa nàng theo kiểu mèo vờn chuột hay ông ta thật sự nhớ Paris và muốn được sống lại những giây phút huy hoàng đó. Viên đại tá quay sang các tùy tùng: - Tối nay các ông sẽ là khách của tôi trong bữa tiệc. Người phụ nữ đẹp nhất thành phố Paris hoa lệ đã nhận lời ban cho chúng ta niềm vui được thấy nàng có mặt trong bữa tiệc tối nay. Ông ta bước thêm vài bước, gọi: - Boris Biotsky! Giọng ông ta nghe hách dịch làm sao. Các sĩ quan tùy tùng đứng nghiêm, không dám hé một lời. Một trong số đó bước lên, dập gót giày: - Có tôi, thưa ngài Đại tá. Stephanie rùng mình, chăm chú nhìn viên sĩ quan. Đấy chính là người nói câu "Y đã chết hẳn rồi", đã gạt lưỡi kiếm của tên chỉ huy lúc hắn định giáng xuống René, kết liễu cuộc đời chàng. Cũng chính là người dã đập vỡ ngọn đèn bão của nàng. Chính chàng đã cứu René thoát chết ... Và ngay lúc đó nàng đã biết chàng là "đồng minh" của nàng. - Boris thân mến. Ta biết ông thông thạo về những mode trang phục mới nhất ... Boris nuốt nước bọt. - Thưa Đại tá, chúng ta đang ở ngoài mặt trận và bây giờ đang chiến tranh. - Boris! - giọng viên đại tá chuyển sang đe nẹt, hăm doạ, nhưng sau đó lập tức lại dịu dàng mơn trớn, tuy nhiên chất hăm doạ chỉ lẩn vào bên trong, không hề biến đi - Tối nay phu nhân Dytteville cần có một tấm áo dài lộng lẫy, xứng đáng với tước vị phu nhân và với ta. Với ta! ... Ông nghe rõ rồi chứ? Thôi, đi mà thi hành ngay! Boris bước đến trước mặt Stephanie, nghiêng mình thi lễ. - Tôi sẽ làm cho phu nhân thành một bà hoàng! - nói xong Boris đưa tay cho nàng khoác. - Tốt lắm, ta khen! - viên đại tá đột nhiên bật cười, vỗ tay tán thưởng. "Thằng điên!" Stephanie nghĩ thầm lúc khoác cánh tay Boris ra khỏi phòng khách của viên đại tá. "Tên đại tá này đúng là một con quỷ, một tên bạo chúa và một thằng vũ phu. Ta kinh sợ hắn nhưng cũng hy vọng có thể nhờ hắn mà ra khỏi đây, ra khỏi Sebastopol. Dù sao thì tuy là tù binh nhưng ta cũng đã từng khiêu vũ với ngài Morny! Và ta phải khai thác tình huống này". Lại hành lang, cầu thang. Khoác tay Boris, ông sĩ quan "ân nhân" này dẫn nàng đi mãi, cuối cùng tới một cánh cửa nhỏ và ông ta đẩy cửa mở ra, tránh sang một bên để nàng vào trước. Đó là một gian phòng trần thấp, tường quét màu sặc sỡ nhưng đã ố. Chủ yếu là màu đỏ, xanh lục và vàng. Góc phòng có một pho tượng thánh mạ vàng óng ánh. Bên cạnh pho tượng là một ngọn đèn đốt bằng dầu thực vật, toả ánh sáng. Stephanie nhìn thấy ba bông hồng đặt bên cạnh pho tượng thánh. Một phụ nữ trạc 50 tuổi, cầm bàn là đang ủi những bộ quân phục trên mặt bàn rất lớn, chất đầy quần áo. Nhìn thấy Boris, bà ta ngừng tay vội đặt bàn là xuống rồi quỳ mọp trước ông. Không thèm để mắt đến bà ta, Boris dẫn Stephanie đến gần một chiếc ghế bành rộng, mời nàng ngồi. - Cô ngồi xuống, Stephanie - ông ta gọi tên nàng theo kiểu như tên phụ nữ Nga - Cô thường mặc áo dài màu gì? Do mối cảm tình sẵn có và thấy cách xưng hô thân mật của Boris, nàng cũng dùng cách thân mật đáp lại: - Xanh lam, Boris! Đó là màu của lính trong trung đoàn lê dương Bắc Phi ... Màu đó rất hợp với tôi ... - Ôi, cô đừng chua chát như vậy. Cô cần mặc màu gì nhạt, dịu dàng và thanh thoát, óng ánh như cặp mắt của cô vậy. Bằng thứ soie mượt mà như làn tóc cô. Nếu là xanh lam, phải là thứ xanh lam tươi mát, nhẹ nhõm đồng thời cũng đằm thắm như tâm hồn cháy bỏng của cô. Tại Sebastopol này cô muốn gì cũng có. Tôi sẽ tìm cho cô một tấm áo màu xanh lam thơ mộng. - Ôi, Boris! A
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Phận Má Hồng (Full) tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15700487