XtGem Forum catalog
======Quảng Cáo======
newGhé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
======Quảng Cáo======
newGhé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^

Trang 131 - [Tiểu Thuyết] Phận Má Hồng (Full)

bằng những mảnh vải. Vậy là đủ số hành đế Stephanie dùng. Stephanie lấy hết nghị lực ra mới ăn nổi số hành Pompette quy định cho nàng. Nàng gầy rộc đi, xanh lướt và cứ chốc chốc lại bị một cơn sốt run lên bần bật. Nàng hoàn toàn không ra khỏi hốc đá. Pompette một mặt an ủi. động viên "cô cháu", một mặt kiếm cho nàng rượu mạnh để nàng uống cho ấm người. Một hôm bác chủ quán canteen Tuboisquoi tìm đến. Lâu bác không thấy Stephanie và hôm nay bác mang một bọc to. Thấy bác ngỏ ý muốn gặp nàng, Pompette nói luôn: - Cô ấy ốm. Đấy là hậu quả của thời gian bị bắt làm tù binh trong doanh trại quân Nga. - Tôi vào thăm cô ấy không được à? - Bác có sai được con Caesar thì bác vào. Nhưng con chó khôn hung hãn kiên quyết bảo vệ cho chủ được yên tĩnh, nhất định không cho bác chủ canteen vào. -Thôi được, tôi về đây, để cô ấy nghỉ. Nhưng cô ấy đã uống được café chưa? Đã chịu được vị café rồi chứ? - Chưa. Nhưng rồi sẽ chịu được. - Bà thật là ... Bà Pompette, tôi đến đây là vì muốn điều tốt cho cô ấy thôi. Nhưng cô ấy không ra được thì bà chuyển thứ quà này của tôi biếu cô ấy vậy - Bác ta nói, và trỏ tay vào bọc quà to buộc dây cẩn thận. - Quà gì vậy? - Khoai, mở và đường. Nếu cô ấy ốm, tất cần đến những thứ đó. Tôi chất lên lưng bà nhé? Pompette quay vào hốc, lưng còng xuống vì bọc thức ăn. Lúc bà cởi dây buộc ra thì đúng là trong đó có mỡ thỏi và đường. Nhưng không có khoai mà thay vào đó là hành! - Đúng là lão già tinh quái. Không giấu được lão cái gì hết. Nhưng được cái lão cũng kín miệng và lại quý Phanie. 14 ngày cực hình như vậy cuối cùng đã trôi qua. Hôm thứ 15, Stephanie bị một cơn đau quặn khủng khiếp và lát sau mọi thứ đã yên ổn. Cái mầm non trong bụng nàng đã thoát ra ngoài. Stephanie nằm nghỉ thêm 5 ngày nữa. Trong 5 ngày này Pompette tẩm bổ cho nàng vô cùng chu đáo. Bà gỡ thêm một hạt kim cương nữa trong sợi dây chuyền của nàng đem ra chợ và mua về thịt tươi, thịt ướp, trứng, sữa, rượu và đủ thứ gia vị. Bà pha một ly rượu mạnh, bỏ thêm đường và cho vào đó ít quế cho nàng uống. Rồi bà rán một miếng beefsteak to tướng bắt nàng phải ăn cho hết. - Bây giờ thế là xong. Cô đã bình phục, lại khỏe mạnh và xinh đẹp như trước rồi, tạ ơn Chúa! Cô hãy viết thư về nhà đi. - Không! Tôi phải đến Constantinople đã! - nàng nói bằng cái giọng mà Pompette hiểu rằng khi nàng dùng nó thì đừng có ai ngăn cản được nàng - Nếu René đã chết trong bệnh viện rồi thì tôi còn viết thư hỏi làm gì? Vả lại tôi cũng được mọi người coi là chết rồi kia mà! Tên tôi đã bị xoá trong sổ sách của quân đội Pháp. Bất chấp tiền thưởng lớn, số người tình nguyện phục vụ dưới các thuyền vẫn không đủ để đảm bảo cho việc chuyển thương binh đến cảng Constantinople. cối cùng, Bộ Tư lệnh buộc phải chỉ định một số quân nhân làm "y tá" dưới các tàu. Khi Stephanie rời hốc đá để xin tình nguyện xuống tàu thương binh, Pompette không chịu tiễn nàng đi "con đường chết" đó, mặc dù bà đã thương yêu, chăm sóc, nuôi nấng, thậm chí vỗ béo cho nàng bấy lâu nay. Con chó Caesar, bị buộc vào một cái cọc, thì kéo căng dây thừng và sủa ầm lên vì tức giận. - Phanie! Cô phải nghetôi - Pompette gầm lên. - Không được đâu! - Stephanie đáp và chân nàng vẫn bước về phía bên tàu. Tất nhiên nàng được người ta dang cả hai tay đó. Và nàng xuống tàu ngay lập tức. Đây là loại tàu nhỏ vứt đi, trong khoang chất đầy bệnh nhân. Những người mắc chứng hoại huyết, cứ mỗi lần nhỏ nước miếng lại văng ra một vài cái răng. Những bệnh nhân lao ho như xé cổ họng, và bệnh nhân đủ các loại bệnh trầm trọng khác: kiết lỵ, xuất huyết ... Trên tàu nồng nặc mùi tử khí. Thức ăn trên tàu chỉ có thịt ướp, thịt sấy nấu với đỗ nhạt nhẽo. Thuốc men thì hầu như chỉ có một thứ là thuốc nước pha nha phiến. Bênh binh chết hàng loạt. Khi có người chết, một y tá cầm chân, một y tá cầm đầu, nhấc lên, lấy đà "1, 2" và đến "3" thì họ quẳng xuống biển. Một tiếng
Đến trang:
 

Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Phận Má Hồng (Full) tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite

View: 15699697
›› [Siêu Phẩm]Yêu Nhầm Chị Họ - Phần 1
• 2013-01-11 / 10:42:29

Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé

  Game:

   Game mobile miễn phí  |  Game android hay | Game dien thoai

  Phần Mềm

   Giao Diện Điện Thoại  |  Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại

  Thế giới Truyện

   Truyen nguoi lon  |  Truyen tinh yeu  | Truyện cười  | Truyện ma  | Đọc truyện hay  | Tieu thuyet tinh yeu

 

Thống Kê Hệ Thống Site

Giới Thiệu | Liên Hệ | Quảng Cáo |  Tìm chúng tôi trên Google+

Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé

  Game:

   Game mobile miễn phí  |  Game android hay | Game dien thoai

  Phần Mềm

   Giao Diện Điện Thoại  |  Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại

  Thế giới Truyện

   Truyen nguoi lon  |  Truyen tinh yeu  | Truyện cười  | Truyện ma  | Đọc truyện hay  | Tieu thuyet tinh yeu

 

Thống Kê Hệ Thống Site

Giới Thiệu | Liên Hệ | Quảng Cáo |  Tìm chúng tôi trên Google+

Cùng tải những game mobile online hay, ung dung chibi cho điện thoại tại WapGame24h