
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 133 - [Tiểu Thuyết] Phận Má Hồng (Full)
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
t con tàu và bên dưới là tên cũng như số hiệu của những người lên bến và những người xuống tàu. Số chênh lệch giữa hai con số chính là những người bị "ùm" xuống biển khơi. Tối hôm đó Stephanie xuống bếp. Nàng tự giới thiệu tên là Stephanie Mourlon, cháu gọi Pompette bằng dì và nàng đã làm việc với bác chủ canteen Tuboisquoi. Thế là người ta cho nàng một xuất ăn, chẳng khác gì hơn xuất ăn trên tàu. Nàng cùng với Surel đến văn phòng bệnh viện. Ông ta nói: - Cô gặp tôi là may đấy! Gặp thằng khác thì nó không để cô yên đâu. Đứa nào nhìn thấy con gái cũng thèm nhỏ dãi. Chúng chỉ rình đè ngửa cô ra thôi! - Thế còn ông? - Nàng hỏi, giọng ngờ vực. - Tôi ấy à? Tôi có vợ rồi và tôi định làm mục sư! Chắc nghe tôi nói thế cô ngạc nhiên lắm phải không? Nhưng chính vì vậy mà người ta phân cho tôi công việc trông coi sổ sách giấy tờ. Tôi có học thức hơn người khác. Tôi biết tiếng Hy Lạp. Tiếng Latin và tôi làm việc chu đáo. Hôm sau Stephanie muốn đi thăm các phòng bệnh nhân. Các góc phòng đều có những bô đựng phân và nước tiểu của bệnh nhân nào tự lên được đến đó. Mùi phân và nước tiểu nồng nặc. Nhiều bệnh nhân không đi được, ỉa đái ngay tại chỗ, lên tấm nệm rơm. Xem chừng họ khó có thể sống nổi để ra khỏi đây. Những con người nằm ở đây đều ở trong tâm trạng tuyệt vọng và mất hết mọi ý chí. Ai hỏi, họ không buồn trả lời. Và nếu họ có mở miệng thì giọng nói của họ cũng yếu ớt đến mức không ai hiểu họ nói gì. Stephanie rất muốn giúp đỡ họ, muốn ngồi động viên, an ủi họ, nhưng nàng không thể làm được gì. Trước cảnh tượng khủng khiếp kia, nàng chỉ có một mình, hoàn toàn bất lực. Nàng đành nhắm mắt lại, cố ghìm không để nước mắt trào ra. Nàng chậm chạp bước về phía phòng Surel. Nhìn những cuốn sổ đen kịt, Stephanie sực nhớ đến Aimé. Aimé được đưa lên một trong những chuyến tàu chở thương binh đầu tiên. Những con tàu kiêm bệnh viện ấy không đỗ lại ở Constantinople. Vậy là anh ta đã thoát, chắc chắn là như thế! Lúc này chắc hẳn Aimé đang ở nhà cùng với cha mẹ anh ta tại trang ấp Vendeé. Lúc này chắc anh ta đang nhìn toà lâu đài của nàng, dạo chơi trong những cánh rừng tuyệt đẹp ở quê hương nàng... Nhưng còn René? Chàng đã bị đưa đi như thế nào? Phải chăng chàng cũng bị đưa lên những con tàu chết chóc kia? Và cùng với những thương binh hấp hối, chàng bị đổ lên bờ biển này để các con tàu ấy quay lại, vượt Biển Đen trở về Crimée? - Surel - Stephanie hỏi - Ông nhớ, sau trận chiến đấu trên cao nguyên Inkermann, có nhiều tàu thuyền chở thương binh đến đây không? - Những chiếc tàu hẳn hoi thì không đỗ lại đây, cô Phanie à. - Còn các sĩ quan? - Ôi, lúc đó lộn xộn đến mức cô không thể tưởng tượng được đâu. Khắp bệnh viện và cả bãi trống bên ngoài đều chật ních. Số thương binh trở về đông đến nỗi ... Stephanie nghĩ đến René. Chàng đẹp trai là thế, thanh lịch là thế. Vậy mà chàng phải nằm trên tấm nệm rơm bẩn thỉu hôi hám với cái chân giập nát ... René! Nàng không thể tưởng tượng nổi René lại nằm trong những phòng bệnh chật ních người, bẩn thỉu, hôi hám chẳng hơn gì chuồng lợn! "Ôi, lạy Chúa! Con xin sẵn sàng chết yểu 20 năm chỉ cốt để biết được rằng René của con không phải chịu số phận khủng khiếp ấy!" nàng thầm nghĩ. Bàn tay nàng vẫn chậm chạp lật từng trang quyển sổ ghi thương bệnh binh nhập và xuất viện, đọc các tên của họ trong đó. Chốc chốc một người lính bước vào, tay ách chiếc xô, chậu hay một bọc chất đầy giấy tờ, sổ sách, huy chương huân chương, đổ xuống chỗ góc phòng. Surel đeo găng tay, mỗi ngày chừng vài lần thờ ơ lật một số kỷ vật đó lên, ghi vào sổ rồi lại bỏ mặc đấy để rồi có chuyến tàu nào về Pháp thì bốc xuống đó để họ đem về cho Bộ Chiến tranh ... còn sau đó ở Paris họ làm thế nào với những kỷ vật này thì có Trời biết. Stephanie tìm thấy họ tên một thương binh là Linchamp, trung úy. Đằng trước cái họ Linchamp ấy là tên thánh viết bằng chữ tắt rất khó nhìn, không biết R, D hay B. - Ông xem hộ chữ đây là chữ gì? - nàng hỏi Surel. Surel chăm chú nhìn rồi đưa ngón tay sờ, như thể muốn nhấc cái chữ ấy lên. Cuối cùng ông ta nói: - Có lẽ là chữ R. Ông trung úy bạn cô tên gì? - René. - Thế thì khéo đúng đấy. Cô thử gặp các seour hỏi thêm xem sao. Các tấm lon sĩ quan đều được đưa sang cho các seour để họ sắp xếp lại. - Tôi không ưa các seour - Stephanie lạnh lùng nói, nhớ lại thái độ của họ hôm nàng gặp họ tham gia công việc cứu thương ngoài mặt trận. - Các seour có người tốt có người không tốt! Cô nên đến gặp một seour tên là Blanche. Chính seour ấy là người chuyên đến đây thu thập các tấm lon sĩ quan đã qua tay bà ấy. Hay tôi nhắn lời mời bà ấy đến đây ăn bữa tối hôm nay? ... Cô nghĩ thế nào, Phanie?
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Phận Má Hồng (Full) tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15699643