
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 134 - [Tiểu Thuyết] Phận Má Hồng (Full)
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
*
Seour Blanche là một phụ nữ to lớn, mặt trắng trẻo bầu bĩnh. Rất khó đoán tuổi seour. Có lúc trông seour chỉ trạc 30 nhưng có lúc trông lại như 50. Giọng nói dịu dàng và cách ăn nói rành mạch, chính xác. Cặp mắt của seour bình thản một cách kỳ lạ, người khác nhìn vào có cảm giác như seour thấu hiểu nỗi lòng của họ. Con người seour toát ra một thứ gì đó khiến không ai dám nói dối seour điều gì. - Ta nhớ rồi, cô bé thân mến - seour Blanche nói - ta có nghe nói đến cao nguyên Inkermann và cuộc chiến đấu dữ dội ở đó. Tuy chưa đến Crimée bao giờ nhưng ta biết rõ miền đó. Các binh lính đã kể tỉ mỉ cho ta nghe về trận đánh khủng khiếp ấy. Nhưng sau trận đó, không còn ai ở lại đây. Bấy giờ là thời của các thương binh còn bây giờ là thời của các bệnh binh. Ông Surel có kể ta nghe là cô đã tìm thấy tên người cô cần tìm và ông ta lúc đó bị thương rất nặng, đã gần đất xa trời. - Thưa seour, tôi không biết - Stephanie lúng túng nói, cổ họng nàng khô lai, hai mắt ướt đẫm - Cái tên ấy viết rất khó nhìn cho nên tôi không dám tin chắc đấy là tên anh ấy. Tôi chỉ hy vọng, thưa seour, tôi chỉ muốn ... - Cô cần tìm tên nào? - De Guinchamp, thưa seour. René de Guinchamp, trung úy. - Guinchamp à? Ta chưa nghe tên người ấy bao giờ. Tại đây ta đã thấy rất nhiều người có họ tận cùng bằng "champ" như: Duchamp, Feuchamp, Pinchamp, Linchamp, cho nên rất dễ lẫn với nhau. Cô đã viết thư về Pháp hỏi chưa? - Thưa seour chưa - nàng nói khẽ, sau một chút ngập ngừng. - Ta hiểu - seour Blanche nói rất dịu dàng - Ta hiểu cô rất khó viết thư về nhà vì ngại gia đình cô, gia đình ông ấy. Đã nhiều tháng nay cô mong ngóng tin tức ông ấy. Vậy ta khuyên cô nên viết thư cho tất cả những người quen biết mà cô có thể hỏi. Cô đừng vội thất vọng, thế nào cũng sẽ có người biết tin ông ấy và trả lời cô. Cô có thể cho ta biết tên cô là gì không? - Stephanie, thưa seour. - Stephanie? - Vâng, nhưng nhiều người còn gọi tôi là Phanie. - Phanie à? Ôi, vậy ra cô là người đến gặp chúng tôi hồi ở bệnh viện chúng tôi đóng tại Gallipoli chăng? Hôm đó những người tiếp chuyện cô đã thiếu thiện chí với cô. Ta cũng chẳng nên trách cứ họ. Hôm đó cô đi với Pompette phải không nhỉ? - Vâng, đúng thế - Stephanie ngạc nhiên. Seour Blanche nhìn Stephanie một lúc lâu. Nàng không biết seour nhìn nàng để nhận ra hay là bà đang suy nghĩ gì. Dường như bà để đầu óc tận đâu đâu: - Ta rất tiếc, ta rất tiếc là không giúp gì được cô. Nhưng chuyến đi của cô đến đây hôm nay không phải hoàn toàn vô ích. Trên cõi đời không có gì hoàn toàn vô ích, ngay cả khi chúng ta chưa hiểu được lợi ích đó là ở đâu. Chúa sẽ dẫn dắt chúng ta. Cô hãy viết thư về Pháp. Cô không nên tự bỏ mặc để cho cô trở thành biệt tâm như thế này. Tôi nói với cô như vậy bởi vì tôi thấy có bổn phận phải nói. Tôi không thể làm khác được. Tôi khẩn thiết yêu cầu cô, Phanie. Hãy viết thư đi. Tôi sẽ cầu nguyện Chúa phù hộ cho phu nhân và Pompette nữa. Seour quay đầu sang phía Surel: - Mai tôi sẽ trở lại đây. Hiện chúng tôi đang có rất nhiều bệnh binh nặng. Đêm đối với họ sẽ rất đau đớn. Seour bước nhanh ra khỏi văn phòng. Stephanie nhìn thấy bà lấp bóng ngoài sân như một bóng ma thoắt hiện lên chỉ để sua phán một lời rồi biến ngay mất. - Chà, thì ra là thế đấy - Surel nói - Tôi bây giờ không còn hồ nghi gì nữa. Bà seour này bao giờ cũng vậy. Nghe đồn bà ta đoán được mọi nỗi uẩn khúc trong lòng bất kỳ ai, cho dù họ giấu kín đến đâu. Tôi chỉ có thể nói với cô được một điều, ông trung úy Guinchamp của cô hiện đang ở Paris. Ông ta vẫn sống và đang chờ tin tức của cô. Cô phải viết thư cho ông ấy ngay. Tôi còn có thể nói thêm với cô rằng đêm nay bà seour kia sẽ nhận được một bọc gì đó. Chính vì bà ta tiên đoán được như vậy nên bà ta mới vội vã ra về như thế. Lúc này hai mắt Stephanie đờ đẫn nhìn ra hướng Blanche vừa đi. Trong lòng nàng trào lên một niềm hy vọng đồng thời với một nỗi cay đắng. Nàng tin René còn sống, nhưng chắc chắn chàng đã về sống với mẹ chàng ... viết thư về cho chàng cũng tức là có nhiều nguy cơ lá thư rơi vào tay mụ già ấy! Bà ta chắc chắn la đã biết hết, cả chuyện nàng sang đây để gặp con trai bà và hai người đã sống chung với nhau một thời gian bên này. Mọi thư từ từ Crimée gửi về cho con trai bà tất phải khiến bà cảnh giác. Viết thư ư? Nàng sẽ viết thư cho Amélie. Amélie sẽ báo cho René biết. Seour Blanche chẳng đã nhấn mạnh mấy chữ "cô đừng bỏ mặt để cho cô trở thành biệt tăm" là gì? Stephanie hiểu câu ấy có nghĩa "cô hãy làm cho ông ấy biết cô còn sống! Cô hãy bảo vệ quyền sống của cô!" Đúng thế! Mình phải viết thư cho Amélie, nàng thầm nghĩ. - Cô nghĩ gì thế? - Tôi định xuống cảng - Stephanie trả lời Surel - Tôi sẽ lên con tàu nào gặp đầu tiên để trở về Crimée. Cảm ơn ông, Surel. Nhờ ông chuyển lời cảm ơn seour Blanche. Tôi rất biết ơn cả hai người. - Trông cô lúc này có gì đó rất nực cười ... - Đúng vậy ... đúng vậy ... Nàng đưa tay lên trán, xoa hai tay rồi bóp mạnh vào gáy. - Cô làm sao thế, Phanie? - Surel hỏi. - Tôi đang rất vui. Chuyện vừa qua làm tôi sung sướng vô cùng. Tôi muốn khóc ... Trước đây tôi đinh ninh anh ấy đã không còn trên đời này nữa. Nhưng bây giờ tôi tin anh ấy còn sống. Tôi hoàn toàn tin như thế ... Chính lúc trên cánh đồng trắng tôi đã mất anh ấy. - Cánh đồng trắng? - Surel ngạc nhiên - Cô nói gì vậy? Cánh đồng trắng là ở đâu? Stephanie không trả lời. Nàng đã bước nhanh về phía bến cảng, nhớ đến giấc mơ bao nhiêu lần nàng đã thấy. Trong giấc mơ đó Stephanie nhìn thấy René ngay trước mắt, vậy mà nàng cứ đuổi mãi vẫn không sao túm được chàng. Giấc mơ ấy nàng thấy mỗi khi nghĩ đến cao nguyên Inkermann. Và trong giấc mơ Stephanie thấy nàng và René cùng ở trên một cánh đồng trắng xoá ... Nàng nghe thấy tiếng Surel nói vọng đến tai nàng như một tiếng vang: - Hãy viết thư đi ...Cô hãy viết thư đi ... Phanie ... Hãy viết thư đi ... và cô sẽ gặp may mắn ... viết đi ... Câu nói vẳng đến tai Stephanie như tiếng vong từ nơi xa thẳm khiến nàng bùi ngùi, xúc động. Tim nàng đập mạnh. Và nàng cũng thầm tự nhắc nhủ theo mỗi tiếng đập của trái tim nàng: - Ta viết ... ta viết ... ta viết ... ta viết ...
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Phận Má Hồng (Full) tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15699594