
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 136 - [Tiểu Thuyết] Phận Má Hồng (Full)
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
*
Hôm sau, trời mới rạng sáng, Pompette đã lên đường ra cảng Kamiesch. Stephanie ngồi nhà, con chó Caesar nằm phủ phục dưới chân. Nàng lấy giấy bút viết thư cho Amélie. Lá thư viết rất khó khăn, bởi nàng không muốn để cho Amélie thương hại nàng. Stephanie không hề nhắc đến những gian khổ ở đây, không để lộ cho bạn thấy một chút nào nỗi dằn vặt đau khổ của nàng. Nàng viết bằng thứ ngôn ngữ bình thản, giấu biệt cả niềm khao khát điên cuồng được gặp René. Tuy Stephanie tin ở lời tiên đoán của seour Blanche, nàng vẫn còn ám ảnh một nỗi nghi hoặc. Surel nói rằng seour Blanche không bao giờ đoán sai, Pompette cũng khăng định thêm với nàng như vậy, nhưng nàng vẫn lo lắng. Bởi rất có thể seour Blanch chưa bao giờ đoán sai, nhưng trong ngàn vạn lần cũng phải có một lần không trúng chứ? Nếu như lần này seour đoán sai thì sao? Suy đi tính lại, cuối cùng Stephanie chỉ viết một lá thư ngắn, trong đó nàng kể mình đã bị quân Nga bắt làm tù binh và giam giữ ở Sebastopol suốt bốn tháng. Bây giờ nàng thoát ra được và nàng ngạc nhiên không nhận được tin tức gì của René và Achille. Bởi sau khi Stephanie bị mất tích thì hai người kia vẫn có thể viết thư cho Pompette, bà đầu bếp mà Amélie có nghe nói đến. Sau đấy Stephanie đề nghị Amélie cho nàng biết tin tức về hai đứa con sinh đôi của nàng, về mẹ chồng và ông cậu nàng, cùng những tin tức về gia đình riêng của nàng. Đồng thời Stephanie đề nghị nếu tiện bạn viết thư cả cho chị quản gia Suzane ở trang ấp nàng tại Vendée hỏi tin tức về Aimé, một tá điền của nàng đã bị thương ngoài chiến trường Crimée. Cuối thư, Stephanie còn nói rõ rằng những lá thư nàng mong nhất là thư của Amélie và của René. Nàng dặn thêm bạn đừng cho ai biết hiện nàng ở đâu và còn sống. Những lá thư tiếp sau nàng cũng sẽ viết theo tinh thần như lá thư này, nghĩa là chỉ tạo liên lạc kín đáo giữa nàng và Amélie thôi. Stephanie đưa lá thư cho Pompette đọc khiến bà đầu bếp nổi cơn phẫn nộ ghê gớm: - Đây không phải là cô viết! - Sao bà nói thế, Pompette? - Bởi cô quá nghiệt ngã với gia đình cô. Tôi đọc mà không chịu nổi giọng điệu lạnh lùng, tàn nhẫn của cô đối với người thân trong gia đình. Ôi, sao có những lúc cô ác nghiệt như vậy? Chẳng khác nào một con dê trên núi, hoàn toàn vô cảm, hoàn toàn không có trái tim! Tôi không sao chịu nổi thứ giọng này. - Thôi đi! Bà mặc tôi! - Cô cũng bỏ cái giọng ấy đi! - Pompette hét lên giận dữ - Cô định làm cái trò gì vậy? Cô cố tình làm ra vẻ như cô là người không tim. Thế nghĩa là sao? Cô đâu phải người như thế? Và cô đừng hòng giấu mụ già này điều gì. Tôi đi guốc trong bụng cô, tôi không tiếc gì công sức để giúp cô. Và tôi cũng hiểu cô từng chân tơ kẻ tóc. Thôi đi! Cô hãy viết đúng như đầu cô nghĩ, tim cô cảm. Và cô đừng có cưỡng lại lời tôi! - Bà im đi! Mặc tôi. Tôi làm gì và làm thế nào không dính gì đến bà! Stephanie lạnh lùng nói - Tôi là một đầu bếp cũng như bà. Và tôi tự hào về điều đó. Amélie hiểu tôi và chị ấy sẽ biết tôi viết thư như thế này có nghĩa là rất mong nhận được thư chị ấy. Mà tại sao bà lại muốn tôi hải kể lể về những nỗi vất vả của chúng ta ở đây? Chúng ta tự hào, tôi với bà, nhưng ở Paris người ta nghĩ khác. Người ta thương hại chúng ta. Tôi không muốn và tôi khinh bỉ cái thứ thương hại đó! Tôi viết cho Amélie vì tôi biết chỉ riêng chị ấy hiểu chúng ta và thực lòng khâm phục chúng ta ... - Ôi, Phanie! Lòng tự ái rởm đã hành hạ cô. - Không, tôi tỉnh táo và tôi phải trả giá đắt cho sự tỉnh táo ấy. Nhưng con người tôi là thế. Tôi yêu René. René là người duy nhất trên đời của tôi. Mặc dù tôi yêu cả Boris và lấy làm sung sướng đã yêu anh ấy, nhưng René vẫn là người duy nhất, bà hiểu chưa? Tôi yêu René và tôi muốn lấy anh ấy. Tôi muốn sống với anh ấy suốt đời. Tôi muốn là vợ René. Tôi muốn là phu nhân de Guinchamp! Pompette vẫy tay, dáng điệu "thây mặc". Rõ ràng là không tán thành kiểu suy nghĩ của Stephanie nhưng bà đã chán, không buồn tham gia ý kiến gì với nàng nữa. Trước mắt bà, Stephanie là người phụ nữ quá bướng bỉnh. - Pompette! Tôi đồng ý với bà về tất cả mọi thứ - Stephanie nói, cố một lần nữa giảng hoà với Pompette - Nhưng tôi yêu René! Mọi điều tôi làm chỉ nhằm trở thành vợ anh ấy. Và tôi biết tôi phải làm gì, đi những bước nào để đạt được như thế. Tôi rất cần anh ấy. Không có anh ấy tôi không thể nào sống nổi. - Thì co cứ viết thẳng ra là như thế! - Tôi viết đi viết lại lá thư này suốt 8 ngày rồi. Chỉ một lá thư mà tôi suy tính trong 8 ngày liền mới viết ra nổi. Tôi đã hiểu ra là phải viết bằng giọng như thế này cho đến khi nào Amélie trả lời. Cho đến lúc nào nhận được thư phúc đáp của chị ấy. - Ít ra cũng phải đến 6 tuần lễ. - Và trong thời gian ấy mỗi tuần tôi sẽ viết một lá, cũng vẫn giọng điệu y hệt thư này. Tức là 6 đến 8 lá. Trong quãng thời gian ấy, tôi không muốn sống trong cái hốc đá nữa. Trong này mốc meo, ẩm thấp và tôi thấy buồn nôn. Pompette, bà nghĩ sao, hy ta kiếm một cỗ xe như trước? - Kiếm đâu ra bây giờ? - Mua! Ta đem sợi dây chuyền xuống bến cảng Kamiesch và đổi lấy một cỗ xe.
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Phận Má Hồng (Full) tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15699567