
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 142 - [Tiểu Thuyết] Phận Má Hồng (Full)
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
dịu dàng hỏi, để chuộc lỗi lúc nãy đã nói bằng giọng lạnh lùng. - Còn làm sao? Cô giả vờ như không biết gì hết! - Bà nghẹn ngào nó, ngẩng cặp mắt ướt đẫm nhìn nàng - Gần đây cô lạnh lùng còn hơn lão chủ nhà băng. Tôi lo lắm, tôi lo cho cô, Phanie! Cô tưởng tôi không biết trong đầu cô đang âm mưu gì ư? Đừng Phanie! Cô không có quyền hủy hoại cuộc đời cô như thế. Cô không có quyền dứt bỏ mọi thứ đi như thế. Làm như vậy là cô có tội với Chúa! Cô lại còn là mẹ! Cô không có quyền bỏ rơi hai đứa con cô ... Pompette nghẹn lại không nói tiếp được nữa. Và bà lại khóc như mưa như gió. Hai vai bà rung lên và lúc này bà không cần nén lại, để mặc cho nước mắt chảy ướt đẫm cả khuôn mặt, mặc cho tiếng khóc của bà thoát ra khỏi cổ họng. - Bà đừng tự làm khổ mình như vậy, Pompette thân yêu - Stephanie âu yếm nói - Bà nghĩ gì lạ vậy? - Còn nghĩ gì ư? Pompette gào lê - Cô tưởng tôi là con mụ ngu đần hay sao? Ôi, Phanie! Cô đã làm khổ tôi. Cô đến đây và tôi đã yêu cô, coi cô như con gái tôi đẻ ra. Nếu cô chết thì tôi cũng không sống nổi. Phanie ... Phanie ... đừng làm thế. Đừng nghĩ quẩn thế ... Cô không có quyền làm thế ... Nói đến đây Pompette áp khuôn mặt ướt đẫm vào má Stephanie, ôm chặt nàng và hôn chùn chụt lên khắp mặt nàng. - Không, cô không được tìm cách thoát khỏi nỗi đau khổ của cô bằng cái chết. Cô phải thoát ra bằng cách tiếp tục cuộc sống. Không có tình trạng nào lại bế tắc đến mức đó đâu! Bất kể khó khăn nào cũng có cách giải quyết. Nhất là cô không được chết chỉ vì cái thằng đà ông giẻ rách ấy. Thằng đàn ông hèn yếu, nhu nhược, yêu mà không dám lấy người mình yêu. Thứ đàn ông ấy cô tiếc làm gì? Vứt nó đi. Quẳng nó vào sọt rác ... - Đừng nói nữa, Pompette - Stephanie dịu dàng nói. - Rồi còn hai đứa con đẹp như thiên thần của cô nữa. Chúng có tội gì đâu mà cô nỡ bỏ rơi chúng? Không! Cô là mẹ chúng! Cô không có quyền bỏ rơi chúng côi cút trên cõi đời! - Thôi, đừng nói nữa, Pompette - Stephanie năn nỉ. - Rồi còn tôi? Phanie, tôi yêu cô, tôi không thể sống thiếu cô! Cô cũng phải yêu tôi ít nhiều chứ? Cũng phải nghĩ đến tôi chứ? - Tôi yêu bà chứ, Pompette. Rất yêu là đằng khác - Stephanie cảm động nói, quàng tay ôm hai vai bà, áp môi và má bầu bĩnh, ướt đầm của bà - Tôi yêu bà như yêu mẹ tôi. Tôi coi bà như mẹ thứ hai của tôi. Tôi yêu bà như yêu chị ruột của tôi ... Tôi yêu bà, bởi bà là người bạn đáng quý nhất, thân nhất của tôi, y hệt như Amélie. - Như phu nhân Resmont? - bà đầu bếp hỏi và quay đầu nhìn Stephanie bằng cặp mắt ngờ vực. Bà không thể tin bà, một nông dân khoác áo lính, thất học, thô lỗ lại được coi ngang hàng với một mệnh phụ quý tộc như Amélie de Resmont. Trông Pompette lúc này có dáng ngơ ngác và sung sướng như chàng lính trơn đột nhiên được gắn lon đại uý. - Chứ còn gì nữa. Tôi quý bà ngang với quý Amélie! - Nếu điều đó là thật ... Nếu cô thật sự quý tôi thì cô càng không được liều lĩnh, càng không được dấn thân vào nơi nguy hiểm. Stephanie nhìn thấy trên khuôn mặt phì nộn của bà già cục mịch, to béo và phúc hậu kia một vẻ van nài, khiến nàng không thể ghìm được niềm thương yêu. Nàng nói rất trìu mến: - Pompette thân yêu. Bà đã dạy tôi biết yêu tất cả mọi người. Vậy bà hãy yên tâm, tôi không dấn thân vào nơi nguy hiểm một cách vô ích đâu. Tôi sẽ không cố tình hủy hoại cuộc đời tôi một cách không đâu. Tôi thề với bà, Pompette! Tôi thề trên hình đức Mẹ thiêng liêng bà đeo trên ngực này. - Phanie! Con gái của ta! - Pompette khóc thổn thức, áp đầu vào bộ ngực đồ sộ của bà, trìu mến vuốt làn tóc mềm mại của nàng, miệng khẽ nói: Ôi, Phanie của ta ... Phanie thân yêu của ta ... Stephanie để mặc bà ta ôm mình. Tình cảm dạt dào của bà ta tuyệt vợi như luồng hơi ấm sưởi tan cục băng giá lâu nay vẫn đọng lại trong tim nàng. Stephanie cảm động và nước mắt trào ra. Cảm giác của nàng lúc này là cảm giác vô cùng hạnh phúc của bất kỳ con người nào khi được thật sự yêu thương.
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Phận Má Hồng (Full) tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15698855