
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 145 - [Tiểu Thuyết] Phận Má Hồng (Full)
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
a, chỉ chờ hiệu lệnh trên là hò hét lao lên. Tất cả mọi người đều gào thét. Người ta đã cảm thấy chiến thắng đó diễn ra ngay trong ngày hôm nay. Sỏi đá lăn dưới chân Pompette và Stephanie. Hai người loạng choạng và rời tay nhau ra. Họ bám vào những điểm tựa khác, tiếp tục trèo lên. Stephanie khao khát leo lên tháp pháo đài Malakof cùng với quân Pháp. Đầu óc nàng như mê đi. Nàng đã đến đó cùng các sĩ quan Nga và bây giờ nàng đến cùng binh lính Pháp! Niềm khao khát bao lâu nay đã thành sự thật. Công binh mang thang đến. Stephanie có cảm tưởng nàng bay lên và đuổi kịp những người leo lên trước. - Pompette! Bà lên chưa? - Tôi đây rồi, Phanie! Stephanie đã đặt chân lên con đường trên mặt lũy pháo đài, con đường mà nàng đã từng đi cùng với Viên Đại Công tước và đám tùy tùng của Boris ... Nàng không có thời gian nghĩ tiếp đến họ. Nàng chỉ có cảm giác kinh ngạc, là sao điều mình tưởng chỉ trong mơ bây giờ lại thành sự thật. Nàng nhìn vào thành phố thấy lửa cháy khắp mọi nơi ... thành phố mà nàng đã nhìn ngắm bao nhiều lần, cũng đứng ở chỗ này. Nàng quay sang nói với Pompette lúc này cũng vừa chạy tới. - Bà nhìn kìa ... Chính chỗ cổng kia, tôi đã đi qua hôm trốn về đơn vị - nàng phải gào lên để át tiếng ầm ầm vang động xung quanh. Đột nhiên một tiếng réo và tiếng một vật gì đó đập vào một thứ gì mềm. Nàng hoảng hốt đưa mắt nhìn quanh. Pompette đã nằm úp mặt xuống, chỉ cách nàng vài bước. Bà ngã xuống, không kêu được một tiếng, không ú ớ được một lời! Stephanie nhảy bổ tới, nhấc Pompette lên để ngồi tựa vào đầu gối nàng, nhưng máu của bà tuôn ra, trào lên tấm áo quân nhân của bà. Máu cũng ộc từ miệng Pompette ra tay nàng. Stephanie ngẩng mặt nhìn xung quanh tìm sự cứu giúp. Cách đó 20 mét, tướng Mac Mahon đang hoan hỉ trước chiến thăng, đứng hiên ngang trên bờ thành pháo đài. Ông theo dõi cuộc chiến đấu đang tiếp diễn. Binh sĩ vẫn tiếp tục leo lên rồi băng xuống thành phố bên dưới. Họ hét lên: - Pháo đài Malakof đã bị gài mìn ... - Ta ở đây. Ta sẽ ở lại đây! - Tướng Mac Mahon thét lên, dáng điệu người chiến thắng, tay chĩa thẳng, ngực ưỡn ra, hai bắp đùi chắc nịch ... Đột nhiên ông nhìn thấy Stephanie đang đỡ Pompette trên gối nàng. Còn Pompette thì mặt tái nhợt, máu tuôn ra như suối. Mac Mahon bước nhanh tới, nhìn "bà đầu bếp đồ sộ" rồi buồn bã nói: - Vậy là bà ấy đã xong xuôi. - Vâng, thưa tướng quân - Stephaie nói khẽ, giọng nàng nghẹn lại - Bà ấy đã chết. - Một cái chết đẹp, cô Phanie ạ! Cô cầm lấy thứ này - ông ta giật trong số huân chương đeo trên ngực, chìa ra cho Stephanie - Cô hãy gắn vào ngực bà ấy và chôn theo thi hài bà ấy. Trung đoàn Bắc Phi và cuộc chiến tranh này chịu ơn bà ấy rất nhiều. Stephanie thổn thức khóc bên cạnh Pompette. Nàng chăm chú nhìn bà và thấy nét mặt bà dần dần thanh thản lại rồi cứng ngắt. Pompette đã đi vào nơi an nghỉ vĩnh viễn. Stephanie bỗng nhiên ghen với bà: Tại sao lại là bà chứ không phải là nàng? Cuộc đời Pompette lúc nào cũng tươi vui, tại sao bà không được tiếp tục cuộc sống? Tại sao bom đạn không cướp nàng đi? Nàng đã mất René ... mất Boris ... Cái chết này mới dễ dàng, đơn giản làm sao: hy sinh trên chiến trường! Kiểu chết như thế này là hay nhất, vậy mà nàng lại không được hưởng. Trời đã tối. Stephanie vẫn ngồi bất động, nàng không cảm giác gì hết, không thấy không khí lạnh dang toả xung quanh. Suốt đêm hôm đó nàng ngồi y nguyên như thế. Mãi đến rạng sáng, nàng nhìn xuống cửa biển và thấy tàu thuyền đang chở những binh lính Nga sống sót cập bờ Bắc của vùng biển để trốn chạy. Trong đó chắc chắn có viên thị trưởng Osten Sacken! Nàng nhớ đến lúc ông ta bước vào nhà thờ cùng với đám quan chức của thành phố và nàng bị đẩy áp sát vào tường ... Chính nhờ lúc lộn xộn đó mà nàng đã trốn thoát, lúc đầu ra khỏi nhà thờ và sau đấy ra khỏi thành phó ... Ôi, hôm đó nàng đã phải rời Boris để trở lại với René ... - Phanie! Phanie! Nàng nhận ra giọng nói ồm ồm của bác chủ canteen Tuboisquoi. Nhưng giọng ông ta hôm nay không chỉ ồm ồm mà còn nghẹn ngào và uất hận. Ông ta đặt cáng tải thương xuống rồi quỳ bên cạnh Pompette. - Cô Phanie! Tôi đến để khiêng bà ấy đi! Cô đừng khóc, Phanie! Đừng khóc. Pompette ra đi trong thanh thản. Bà ấy vẫn thường nói với tôi là mong được chết kiểu như thế này. Chết giữa chiến trường và chết ngay, nhất là chết trong chiến thắng. Bà ấy mong được chết giữa những binh lính Bắc Phi, bên cạnh cô, người Pompette đặc biệt yêu quý. Vậy là bà ấy đã toại nguyện. Chỉ có cô và tôi. Hai chúng ta đều cô đơn, thiếu một tấm lòng nồng nhiệt, phúc hậu bên cạnh. Nhưng biết làm sao được? Cuộc đời là thế! Không thể làm gì khác được! Phanie thân mến ạ ... - Bác nói đúng, bác Tuboisquoi! Dòng đời không đảo ngược được. Số phận run rủi chúng ta đến đâu nào ta có được biết trước? Ôi, Tuboisquoi, tất cả chúng ta đều có số kiếp định sẵn. Và Pompette bỏ chúng ta, chúng ta cũng không thể níu bà ấy lại ... Stephanie cúi xuống vuốt má Pompette, thì thầm với bà: - Với bà, chiến tranh thế là đã chấm dứt ... - rồi nàng nói thêm - Bà đã gặp may!
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Phận Má Hồng (Full) tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15698587