
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 74 - [Tiểu Thuyết] Phận Má Hồng (Full)
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
*
Còn hai ngày nữa sẽ lên đường. Stephanie sốt ruột quá. Pompette vẫn chưa báo tin gì. Stephanie rất nóng lòng nhưng nàng kiên quyết không đến Trường quân chính, theo đúng lời Pompette dặn. Tuy nhiên nàng tin tưởng Pompette không quên nàng. Lúc đó là 11 giờ tối. Nàng ăn tối ở nhà bố mẹ chồng và vừa về đến nhà thì thấy trên bàn trong phòng ngủ của nàng trong một chiếc phong bì, đè dưới lọ nước hoa. Cô hầu phòng nói: - Thưa bà chủ, lúc chiều có một bác lính đem lá thư này đến. Bác ta nói là thư khẩn và phải đưa tận tay bà chủ. Không nghe thêm những lời giải thích rườm rà của cô hầu, Stephanie vội vã bóc thư. Thư viết bằng nét chữ to, nắn nót và nghiêng ngả, trên trang giấy xé ở vở học sinh: "Ba giờ chiều mai, vẫn địa điểm trước. Pompette". Nỗi vui sướng bùng lên trong lòng nàng. Rồi một luồng khí lạnh lướt qua cơ thể nàng. "Vậy là ngày mai! Ngày mai!". - Cảm ơn - nàng nói - Chị đi ngủ đi. Mặc tôi. Nàng còn lại một mình. Tối nay có thể là tối cuối cùng nàng ở lại kinh thành Paris. Đêm cuối cùng! Sắp đi khỏi đây, nàng suy nghĩ miên man về những gì nàng bỏ lại nơi này. Xã hội nàng đang sống đúng là xã hội đầy định kiến, đầy nghi thức giả dối, nhưng nàng sinh ra và lớn lên trong đó. Vào thời điểm sắp chia tay với nó, nàng thấy rõ xã hội này đã cầm tù nàng, bó chân bó tay nàng. Tự tin vào bản thân, Stephanie biết nàng không sợ bất kể công việc khó khăn nặng nhọc nào. Nàng sẽ chấp nhận mọi thứ, vì tình yêu, vì René. Vì chàng, nàng sẵn sàng chấp nhận gian nan cốt để được chia sẻ với chàng cuộc sống khổ ải nơi chiến địa. Stephanie lại nghĩ đến hai đứa con sinh đôi. Nàng rất yêu chúng, ngày nào cũng sang chơi với chúng. Giá chúng lớn hơn, có lẽ nàng không nỡ bỏ đi. Chỉ chúng mới có đủ sức níu chân nàng lại. Song chúng còn quá nhỏ. Chúng cười với nàng, nhưng chúng cũng cười với nhiều người khác. Nàng đi xa, chúng chưa biết nhớ mong chưa biết đau khổ gì hết. Chúng chẳng để ý ngày mai hay ngày kia mẹ chúng không ghé vào chơi với chúng, cúi xuống hai cái nôi hôn chúng. Đã lên giường nằm, nàng vẫn suy nghĩ miên man về hai đứa con sinh đôi. Nhưng người nàng nghĩ đến cuối cùng trước khi thiếp ngủ lại là René. Và khi thức dậy, người đầu tiên nàng nghĩ đến cũng vẫn là René. Nàng nghĩ đến chàng cả lúc đi đến quán rượu của Gegène; lúc gọi lấy một chai vang đỏ và hai chiếc cốc. Stephanie ngồi được 10 phút thì Pompette lao vào như một cơn lốc. - Mau lên! Ta đi thôi! Stephanie bật đứng dậy, chạy ra. - Ôi, chưa trả tiền! - Bà chủ quán Gegène quát lên. Nàng quăng một nắm tiền lên mặt quầy rồi chạy theo Pompette. Hai người mở một lối đi giữa đám đông chen chúc. - Từ nay cô là cháu, gọi tôi là dì. Dì Pompette! - Bà ... - Gọi tôi là dì Pompette! Nói vậy mà cô vẫn chưa hiểu ra ư? Ôi, cái lũ này, chen lấn gì mà gớm thế? Đến cổng trường quân chính, Pompette túm tay Stephanie lôi đi. Hai "dì cháu" lách qua các cổ xe tải, các chân lừa ngựa chen chúc trên sân. Tiếng gọi nhau, tiếng chửi rủa tục tằn, tiếng cười hô hố vang động khắp xung quanh. Stephanie gần như nhắm mắt rảo bước, nhiều lúc bị Pompette lôi đi xềnh xệch. Một lần tà áo váy của nàng vướng vào một bao kiếm, nàng thấy vi
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Phận Má Hồng (Full) tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15698523