- Em à, sao hoảng quá vậy, bọn anh có gì đáng sợ đâu? – Một thằng con trai đứng đầu, mặc chiếc áo sát nách màu đen, in lên đó hình đầu lâu và hai chiếc xương bắt chéo – Vui vẻ tý thôi mà, thái độ của em vậy làm bọn anh buồn đấy.
Kết thúc câu nói là một tràng cười hả hê vang vọng khắp con hẻm vắng teo, không một bóng người. Có vẻ như chúng rất thích thú khi thấy khuôn mặt Tiểu
Vy ngày một trắng bệch.
- Tránh….tránh xa ta ra….!
Tiểu Vy mặc dù lúc này đang vô cùng hoảng sợ nhưng cô vẫn cao giọng nạt nộ, tuy biết rằng, lời của cô chỉ như gió thoảng qua tai bọn chúng. Đương nhiên, chẳng tên nào lại đi sợ một nữ nhi như cô, nhất là nữ nhi ấy đang trong trạng thái co rúm lại khốn khổ như thế này.
Cô hoang mang nhẩm đếm số lượng bọn chúng, phải hơn chục tên, với sức như cô thì hạ được một tên còn là chuyện hên xui, chứ với một nhóm đông vui thế này, có mà chạy đằng trời.
Di chuyển ánh mắt lung tung, tìm kiếm xem trong con hẻm bé tẹo này có thứ gì có thể coi là vũ khí được không, thì cô lại thêm một phen sững người, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Qua ánh sáng leo lét ở màn hình điện thoại của một tên đang giơ ra soi, cô nhìn thấy dưới chân bọn chúng, hỡi ơi, cơ man là…ống tiêm chích vất ngổn ngang, lộn xộn, nhìn thoáng qua “hiện trường” cũng biết, chúng vừa được sử dụng xong, và người sử dụng chẳng thể là ai khác nữa. Cô nuốt khan một tiếng, vừa lúc cảm nhận thấy, mình vừa….chạm tường.
- Em xinh gái, bây giờ em muốn chơi kiểu gì? Lần lượt hay tập thể? – Một thằng con trai tiến đến gần, tay xoa xoa cằm, mắt hau háu nhìn Vy bằng vẻ thèm muốn. Trong mắt hắn có thể dễ dàng nhìn thấy rõ thứ dục vọng ghê tởm đang hiện diện.
- Thằng ngu! – Một thằng con trai khác tát nhẹ vào đầu thằng vừa nãy – Cả đám xông vào thì em ấy chết mất còn gì.
Cả đám lại được dịp cười ồ lên. Thằng thủ lĩnh nãy giờ săm soi Vy rất kỹ, thấy đám đàn em chưa đợi mình ra lệnh đã dám phát biểu linh tinh, hắn quát:
- Im cho tao!
Tiếng cười chọc ghẹo đột nhiên im bặt, thằng thủ lĩnh đưa tay vén lọn tóc đang rủ xuống mặt Vy, rồi nâng cằm cô lên, chép miệng:
- Trông mặt thư sinh thế này, chắc còn – nguyên. Ốm yếu thế thì chịu được mấy lần hả em?
Tiểu Vy cắn môi quay mặt đi, né tránh bàn tay dơ bẩn của tên kia vừa chạm vào da thịt mình, bất ngờ, cô bị tên thủ lĩnh đè chặt cứng vào tường, hắn thô bạo kéo rách toạc chiếc áo bên ngoài của cô ra. Một cô gái yếu ớt như cô không thể chống lại được một nam nhân, cũng như chiếc sơ mi trắng mỏng manh kia không thể chịu được lực từ một bàn tay to khỏe, một hàng cúc liền tung ra dữ dội, để lộ những thứ không-thể-lộ. Cô trợn to mắt, rồi dùng hết sức đẩy bàn tay tên ấy ra khỏi người mình.
Trước hành động vội vàng và quá khích của tên cầm đầu, lũ con trai đằng sau lúc đầu còn hơi ngơ ngác, chỉ biết giương mắt lên nhìn. Nhưng sau khi “hình dạng nguyên thủy” của Tiểu Vy được phơi bày, đâu đó trong con hẻm lại cất lên những tiếng hú hét thích thú.
- Oa, “hàng” đẹp thế cưng, có bơm không em?
- Kiểu này mà chơi đùa trên giường thì phải gọi là “phê” trở lên.
Vy vùng vẫy chống cự, cô một tay giữ hai vạt áo vừa bị bung ra, một tay tặng miễn phí cho tên kia một đòn trong Karatedo . Tên con trai bị trúng vào tay đau điếng, vội buông Tiểu Vy ra. Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Vy nắm được cơ hội, vội giơ chân, đá thẳng vào….bộ hạ của hắn, rồi cắm đầu cắm cổ mà chạy bán sống bán chết. Con hẻm tối thui, chẳng nhìn rõ thứ gì, nhưng biết thế nào bọn chúng cũng đuổi, nên cô liều mạng lao như bay vào màn đêm đen đặc, vất bỏ hết những nỗi sợ hãi mơ hồ. Ngay lúc này, thứ làm cô sợ nhất chỉ là những con người đang đuổi theo cô sát nút ở đằng sau, và nếu bắt được cô, chúng sẽ làm những chuyện….có trời mới biết.
Ghé thăm Fanpage của Likevn 
Admin[OFF]
Likevn