
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 35 - [Tiểu Thuyết] Vì Sao Đông Ấm(Full)
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
“Nếu không có tầng quan hệ kia, thì sao?” – Tiếng nói lạnh lẽo chậm rãi.
Tôi nhíu mày – “Đừng có nói mấy thứ làm người ta khó hiểu.”
Tịch Si Thần dùng ánh mắt cực kỳ phức tạp nhìn tôi, rất lâu sau mới nói – “Giản An Kiệt, thông minh như em sao lại không hiểu được.”
Tim run lên – “Tôi nghĩ chúng ta đại khái không cần lãng phí thời gian với vấn đề cực kỳ khó hiểu này.”
Biểu hiện của anh ta u ám khó tả - “Em nghĩ, đây là chuyện cực kỳ khó hiểu…”
Lúc này vừa vặn người giúp việc mang tới thêm đồ ăn, đề tài cũng bị tạm dừng. Nói thật, đề tài này là chuyện từ tận đáy lòng tôi không muốn nhắc đến nhất, bởi ngay từ đầu đã có lý do hoàn toàn chối bỏ… Mà bây giờ anh ta lại khơi ra… Bỏ qua, không quan tâm, tôi nghĩ tốt hơn hết là tránh đi…
Cúi đầu hớp một ngụm cà phê, khôi phục sự bình tĩnh và hờ hững.
Ghé mắt nhìn Giản Ngọc Lân cũng đang chằm chằm nhìn tôi. Đối với thằng bé này tôi cũng không phải không có cảm giác, nhưng mà không thể hiểu được vì sao nó vô duyên vô cớ thích mình0, đừng nói mình với nó trước nay chưa từng gặp mặt, cho dù bây giờ gặp lần nào tôi cũng lảng tránh.
“Giản thiếu gia, nhìn tôi ăn cậu dễ nuốt hơn sao?”
Mắt hạnh chớp chớp, lập tức nhận ra mình bị bắt quả tang, hai má đỏ bừng lên, đầu cũng cúi gằm xuống – “Dạ, em xin lỗi, chị…”
“Nó là em trai em…” – Biểu tình của Tịch Si Thần ở bên cạnh có phần mơ hồ.
“A…Anh à, là Ngọc Lân không đúng…”
“Vậy thì sao nào?” – Tôi đảo mắt, nhìn thẳng vào cặp mắt đen tối trầm tĩnh lạnh lẽo kia.
Trầm mặc một lúc rất lâu, cả hai đều không nói gì, Giản Ngọc Lân bên cạnh cũng mơ hồ cảm thấy không khí không bình thường nên không nói thêm gì nữa, đầu cũng cúi càng lúc càng thấp.
Tôi quyết định đứng dậy, vì bữa cơm này đã quá khó nuốt rồi. (A Tuyết: công nhận, ăn một bữa ở cái nhà này chắc đau bao tử chết mất ~.~)
“Rốt cuộc là em sợ cái gì?”
“Sợ ư?” – Tôi nhắc lại – “Xin lỗi tôi ngu ngốc, không biết Tịch tiên sinh đang nói cái gì?”
Tịch Si Thần đứng dậy bước về phía tôi, đôi mắt lãnh đạm như nước.
Mà tôi theo quán tính lại lùi một bước ra sau rất nhanh – “Đúng rồi, tôi sợ Tịch tiên sinh không phải sao.”
“Em sợ Ngọc Lân.” – Tịch Si Thần từng bước dồn tôi.
Tim nảy lên, mắt nhắm thật chặt lại – “A, thực là một ý nghĩ không tồi.”
“Giản An Kiệt.”
“Đúng là một ý nghĩ không tồi!” – Giọng nói trầm xuống lạnh hơn, tốc độ cũng thong thả lạ thường – “Tịch Si Thần anh biết không, lần nào anh cũng cho tôi cái…cảm giác sống động.”
“Giản An Kiệt, em cứ nhất định phải như vậy sao.” – Đôi mắt đen tối tăm nhàn nhạt, có chút đăm chiêu chằm chằm nhìn tôi, mà những lời này anh ta nói cũng không phải lần đầu tiên.
“Anh cứ nhằm vào tôi cũng chẳng sao.”
“Em nhận thấy tôi một mực nhằm vào em ……”
“Chẳng lẽ không phải? Chẳng lẽ Tịch tiên sinh lại còn có thêm ưu ái gì đó với tôi sao?”
Nhìn tôi, không mở miệng.
Tôi chợt cười – “Không còn gì để nói? À phải, Tịch Si Thần, tôi với anh vốn chẳng có gì để mà nói.” – Xoay người đi không hề nán lại.
Trong ngực có chút buồn bực, tôi cùng với con người này, như nhất định rằng lần nào gặp nhau cũng giương cung giương kiếm không được vui vẻ. Nhưng mà, cũng không sao, tôi cũng không thèm để ý.
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Vì Sao Đông Ấm(Full) tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15668055