Tôi run lên, nhìn thẳng vào mắt anh, mảnh màu đen sâu thẳm kia đang dậy sóng gì vậy… - “Tôi nên tin tưởng anh sao, Tịch Si Thần…” – Cuối cùng, tôi chậm rãi hỏi ra, cũng không giãy dụa nữa.
Tịch Si Thần rõ ràng có sửng sốt, sau đó nhanh chóng gắt gao kéo tôi vào lòng, lực đạo như vậy cơ hồ muốn nghiền nát tôi ra.
“Không…..” – Tiếng nói bị đè nén cũng không đến mức đứt quãng, mà chỉ quá đỗi nghẹn ngào – “Không đủ nữa rồi, An Kiệt, bây giờ…anh muốn em yêu anh…”
Tịch Si Thần buông tôi ra, dưới cái nhìn chân thành mà gần như tham lam ấy, tôi có chút bối rối ngập ngừng…
“Anh yêu em, An Kiệt, anh yêu em…” – Tiếng nói mê ly nhỏ nhẹ, anh bắt đầu hôn bả vai tôi, đầu lưỡi ẩm ướt ấm áp khiêu khích da thịt tôi.
“Tịch Si Thần…” – Run rẩy nói nhỏ, muốn đẩy anh ra, thế này quá nhanh, hơn nữa đầu óc tôi bây giờ còn lẫn lộn, tôi buồn bực bởi mình bị sự si cuồng của anh cuốn hút, rồi mê hoặc.
“An Kiệt, anh yêu em…” – Anh lại nói nhỏ một lần nữa.
“Từ từ, a…” – Nghĩ muốn ngăn trở, mở miệng cũng là tiếng nhẹ nhàng hơi hơi hổn hển.
Thật lâu sau đó, thở dài một tiếng, cuối cùng, chậm rãi nâng tay lên vòng ra sau cổ anh.
Cảm giác được thân thể Tịch Si Thần nháy mắt cứng đờ! Ngay sau đó, khàn khàn trầm ngâm, khuôn mặt đẹp đẽ ửng hồng chôn thật sâu vào trong tóc tôi – “An Kiệt, anh chỉ sợ…” – Nghẹn ngào, mang theo hơi thở nồng đậm tình dục bị kiềm chế - “Anh không muốn làm tổn thương em.”
Tôi nhắm mắt, hơi kiễng mũi chân, đem đôi môi run rẩy nhẹ nhàng ấn lên đôi môi lạnh lẽo kia.
Dối gạt mình cũng được, nhưng mà, tôi muốn tin tưởng, bởi vì, nếu chẳng bận lòng, thì sẽ chẳng khó chịu nhiều như vậy………. bởi vì, Tịch Si Thần, em thật sự đã để ý đến anh nhiều hơn
...........Các bạn đang
tieu thuyet tinh yeu tại wapsite likevn.wap.sh chúc các bạn online vui vẻ...........
Chương 36
Đang mơ màng, cảm thấy được có một bàn tay không ngoan ngoãn thong thả mà mềm nhẹ mơn trớn chân mày tôi, dọc theo khóe mắt, lướt qua hai má, dừng lại ở môi, vuốt ve, mềm mại mà có chút nghịch ngợm, đụng chạm như vậy khiến hô hấp của tôi dồn dập lên, hơi hơi mở ra miệng, giây tiếp theo nghe thấy bên tai truyền đến một tiếng cười nhẹ nhàng lười biếng, sau đó, môi bị người ta không thương tình phủ lấy…
Chậm rãi mở mắt ra, trong phòng tranh tối tranh sáng khiến tôi nhất thời không biết mình đang ở đâu, cho đến khi khuôn mặt đẹp đẽ kia trở nên rõ ràng giữa mông lung, ký ức về buổi tối hôm qua chậm rãi trở lại, mặt nháy mắt ửng hồng, nghiêng người quấn mình vào trong chăn, tay phủ lên trán.
Thân thể trầm xuống, một đôi cánh tay thon dài ôm cả tôi cùng với chăn nhét vào vòng tay ấm áp đằng sau lưng, tiếng cười nghẹn nghẹn ôn hòa vọng tới trong tim, những ngón tay ẩm ướt trườn lên quấn lấy tóc tôi.
Hơi thở tràn đến gáy cũng có chút nóng bỏng, không khỏi làm tôi lại run lên.
“Cũng thật mẫn cảm.”
“….Ngứa quá.” – Mở miệng tiếng nói có chút yếu ớt mà khàn khàn.
“Làm sao mà ngứa?” – Hỏi cũng thực chân thành, nhưng vẫn cứ hôn , cắn, liếm láp đằng sau gáy vô cùng ác ý.
Tôi hơi hơi quẫn côh, đưa tay ra định ngăn chặn sự xúc động của anh.
Nhưng mà Tịch Si Thần lại tiện tay kéo lấy một ngón tay của tôi cho vào miệng, nhẹ nhàng mút lấy.
Tôi giật mình, nhớ lại chuyện hôm qua, hoảng hốt xoay tay lại, muốn đẩy anh ra một chút.