
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 111 - [Tiểu Thuyết] Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
cảm, dịu dàng như nước…” Tôi nhìn Chương Ngự giống như trước đây
nhìn Tiêu Viễn.
Anh quả nhiên là người thông minh, chỉ cần mấy giây đã học được ánh mắt của tôi, “Anh thích em”.
“OK, chính là như vậy. Nhưng, hình như vẫn không được giống lắm, trong tivi, khi bày tỏ thường có cả hoa tươi và nhẫn nữa, khi về, anh nhất định phải chuẩn bị cho kỹ nhé. Xem còn có gì nữa, để em nghĩ giúp anh… tốt nhất là có thêm nhạc. Phải rồi, chính là nhạc. Đàn Oóc-gan hoặc đàn Violin, tốt nhất là anh tự biểu diễn, mới có thành ý…”
“Điền Khả Lạc”. “Có mặt”.
“Em đã nói xong chưa?” “Xong rồi”.
“Thế thì ăn cơm”. Vẻ mặt thất bại của Chương Ngự khiến tôi bật cười,
nhưng sau khi cười xong, lại thấy lòng mình trống trải.
Từ sau khi cùng đi ăn bữa cơm Tây hôm đó, một khoảng thời gian dài không gặp Chương Ngự, cũng không thấy anh đăng nhập trò chơi “ma quỷ và thú dữ”, tôi đoán anh rất bận, nên cũng không làm phiền anh.
Tôi không biết Chương Ngự đã dùng hình thức nào để thổ lộ với Giang Nhã, tôi, người thầy mèo ba chân này dạy không biết có hiệu nghiệm không? Giang Nhã có cảm động rơi lệ không?
Tin tức mật của Viên Viên khiến tôi cảm thấy kỳ lạ, “Cậu không nhìn
thấy cái cô Giang Nhã đó, khóc thảm thiết ngày ở trường quay, tổng giám
đốc Chương chẳng buồn liếc nhìn lấy một cái, quay người bước đi luôn”.
“Biết đâu là giả vờ”. Bây giờ đang thịnh hàng việc gây ra đủ kiểu scandal khi ra mắt giới thiệu một bộ phim điện ảnh hoặc Album ca nhạc, rồi đăng tin rầm rộ, nhân vật chính nổi đình đám, thế là bộ phim điện ảnh hoặc Album ca nhạc sẽ hot lên thôi.
“Không giống đâu, tổng giám đốc Chương của bọn mình làm gì có thời gian mà diễn trò cùng bọn họ chứ”. Viên Viên nói với vẻ rất chắc chắn.
“Vậy thì Chương Ngự chẳng phải đã nhìn thấy cậu đi đóng phim rồi
sao?” Tôi kinh ngạc kêu lên.
“Đúng vậy, còn động viên mình cố gắng nữa kìa”. Viên Viên tự hào nói.
Bỗng nhiên, một hôm, Chương Ngự lãi sừng sững xuất hiện ở trước cổng cơ quan tôi, dựa người vào chiếc xe Mer Benz sang trọng đó, tay chống cằm vẻ tùy hứng.
Có lẽ là do bầu trời quá trong xanh, ánh mặt trời tươi sáng, khiến người khác có thể nhìn thấy rõ thứ ánh sáng yếu ớt phản xạ từ chiếc áo sơ mi trắng như ngà voi của anh, khiến cho khuôn mặt nhẵn mịn của anh cũng phát sáng, cả con người, trông thật sạch sẽ sáng sủa như thể không phải
người chốn phàm trần.
Nếu như không có đuôi mắt khẽ nhăn, chẳng ai có thể đoán được thực sự
tâm trạng anh rất không vui.
Tôi thận trọng gọi tên anh, sợ rằng sẽ phá mất bầu không khí tĩnh lặng
này. Anh dường như đứng im ở đó, một lúc lâu sau mới nở nụ cười.
“Hi, đã lâu không gặp”.
Đúng vậy, lâu lắm rồi, lâu đến độ chúng tôi đều cảm thấy khung cảnh này quá xa lạ, cỏ vẻ không quen.
Chương Ngự lấy từ trong xe ra một chiếc hộp chữ nhật dài, đưa cho tôi, “Món đồ này, không biết em thích không?”
Tôi từ từ mở hộp ra, bên trong là một sợi dây chuyền mặt phỉ thúy màu xanh lam, mặt hình ô-van, chạm khảm vô cùng tinh tế, dưới ánh sáng mặt trời, toát ra ánh sáng xanh dìu dịu, sáng trong nhưng không chói mắt.
Tôi vỗn chẳng có khái niệm về mấy thứ này, chỉ biết rằng phỉ thúy rất đắt tiền. Tôi cầm sợi dây chuyền giơ lên cổ mình ướm thử, đùa với anh, “Hồng nhan tri kỷ của anh không lấy à?”
“Không phải”. Anh có vẻ không vui, “Anh chẳng có ai là hồng nhan tri kỷ cả”.
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15678233