
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 112 - [Tiểu Thuyết] Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
“Vậy tại sao bỗng dưng lại tặng em cái này?” Tôi cầm lấy mặt dây chuyền quan sát sự thay đổi màu sắc của nó dưới ánh mặt trời.
“Tặng cho em món đồ, sao có nhiều câu tại sao thế?”
“Không có công không nhận bổng lộc mà”. Tôi cười, sợi dây chuyền này xem ra không phải loại bình thường, món đồ quá đắt tiền, tôi chẳng dám nhận đâu.
“Không lấy thì ném đi”. Tính tình nóng nảy của Chương Ngự luôn bộc phát rất nhanh, miệng anh sặc mùi thuốc nổ.
“Anh nổi nóng cái gì chứ, ai đã làm anh nổi giận, mà trút giận lên em vậy?”
Tôi không hiểu tại sao tôi luôn là người hứng chịu cơn giận của anh.
“Ngoài em ra, làm gì có ai dám làm anh nổi giận?” Anh thở dài.
“Em đã gây chuyện với anh khi nào chứ?” Ít nhất cũng đã hai tháng
không gặp, sao tôi có thể gây chuyện với anh được?
“Sợi dây chuyền này, anh mua nó trong một cuộc bán đấu giá ở Đài
Loan, cứ tưởng em sẽ thích nó”. Anh ủ rũ nói.
“Con người em chỉ thích tiền, lần sau đừng mua những thứ linh tinh cho em, anh cứ đưa luôn tiền mặt cho em là được”. Tôi cười nói với anh.
“Ngoài tiền ra, không có thứ gì em thích nữa sao?” Anh hỏi.
Tôi thích gì thì liên quan gì tới anh chứ? Chúng ta chỉ là bạn bè, thứ mà tôi thích chưa chắc anh đã tặng được, hoặc là anh không thể tặng nổi.
“Anh không cần quan tâm xem em thích gì, thật đấy, em và anh không
thân thích”.
“Sao em lại ăn nói kiểu làm tổn thương người khác như vậy?” Anh bực bội bước lên xe, rời khỏi đấy với tốc độ nhanh nhất có thể.
Ngắm sợi dây chuyền mặt phỉ thúy đó, nhìn những hạt khói bụi nhỏ li ti đang bay lơ lửng trước mắt, tâm trạng tôi cũng trở nên mơ màng mù mịt theo. Là tôi làm tổn thương người khác sao? Tôi không thể không kéo giãn khoảng cách giữa chúng tôi, cố gắng cự tuyệt thứ tình cảm thấp thoáng trong tim mình.
Bởi vì, tôi biết rất rõ, tôi và Chương Ngự là hai đường thẳng song song không thể gặp được nhau.
Mấy hôm sau, Chương Ngự lại gọi điện thoại cho tôi như thể không có chuyện gì xảy ra, hoàn toàn quên hết những chuyện không vui trước đây. “Em đến đây xem bọn anh đánh mạt chược đi, một mình em ở nhà chán chết đi được”.
“Không được, em bận”. Tôi khéo léo từ chối lời mời của anh.
Những ngày cuối tuần của tôi đều đã được xếp lịch, cục đã có kế hoạch phân cho tôi chiếc xe ô tô, nhưng với điều kiện tôi phải thi được bằng lái xe ô tô. Cho nên tôi đã đăng ký đi học, bắt đầu học lái.
Cùng đi đăng ký học lái với tôi có một giáo sư giảng viên đại học Tôn
Trác, chúng tôi được xếp vào chung một nhóm, do cùng một thầy giáo
hướng dẫn. Trước đây tôi đều nghĩ, giáo sư chắc chắn là một vị đứng tuổi đeo đôi kính dày cộm, trên đầu chẳng có mấy sợi tóc, nhưng thực tế lại không giống như vậy, trông rất trẻ trung, còn có thể ca hát khiêu vũ,
ngoài giờ tập lái xe, thường xuyên đưa tôi đi hát, để thay đổi không khí. Cho nên quá trình học lái xe trở nên khá thú vị.
Sau khi kỳ thi bằng lái kết thúc, để chúc mừng việc chúng tôi đều thi đỗ một cách thuận lợi, anh đề nghị cùng đi ăn một bữa, địa điểm là ở Tiêu Hương. Lúc đầu nghe đến cái tên địa danh này còn cảm thấy xa lạ, nhưng sau nghe anh nói rõ tôi mới biết, chính là nhà hàng ăn Tứ Xuyên của Côn Thiếu ở khu vực thành cổ, Tiêu Viễn đã đưa tôi đến một lần.
Vì đã đồng ý với anh, nên cũng ngại đổi chỗ. Có mấy lần cố ý nói với anh
nơi đó rất đắt, nhưng anh chỉ cười, vốn không để tâm.
Thời buổi này người có tiền nhiều thật, ngay cả giáo sư đại học cũng có
thể dễ dàng đi đến những nơi đắt đỏ đó.
Khi tôi đến, Tôn Trác đã ở đại sảnh tầng 1 đợi tôi, nói: “Tôi đã dặn anh rể
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15677886