
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 43 - [Tiểu Thuyết] Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Vẫn là cảnh tượng của năm đó, chỉ có vị của món cơm rưới là hoàn toàn không giống năm đó nữa.
Ăn cơm xong, Tiêu Viễn nói: “Chúng ta ra sân vận động đi, xem anh bây giờ còn có thể chạy 1500m nữa không”. Lúc này tôi mới chú ý đến anh đi đôi giày thể thao Nike cũ đó.
“Anh vẫn đi đôi giày này à?”
“Muốn thay đôi mới, vẫn chưa có người đưa anh đi mua”. Anh nhìn tôi
cười.
Tôi cúi đầu lẩn tránh ánh nhìn trìu mến của anh, “Đợi có thời gian lại đưa anh đi mua đôi mới nhé, nhưng anh phải tự bỏ tiền”.
“Điền Khả Lạc, em thật là keo kiệt”. Vẫn nguyên văn lời phê phán tôi
năm đó.
Tôi đứng bên đường biên chạy giúp anh bấm thời gian, rất nhiều sinh viên trên sân vận động nhìn chúng tôi, nhất là các cô gái, nhìn Tiêu Viễn bằng đôi mắt rạng rỡ.
Tôi kéo Tiêu Viễn, “Đi thôi, cơm xong không được vận động mạnh”.
Tôi và Tiêu Viễn nắm tay nhau lặng lẽ đi dọc theo bờ sông, dường như
trở lại thwoif điểm mới quen nhau của nhiều năm trước.
“Đợi dự án này kết thúc, chúng ta đi đăng ký kết hôn nhé”. Tiêu Viễn đột nhiên nói.
“Kết hôn?” Tôi không có một chút chuẩn bị tâm lý gì, “Tại sao?” “Tất nhiên là vì anh yêu em!” Tiêu Viễ dừng lại, hôn lên môi tôi. Lần đầu tiên anh hôn tôi như vậy, tôi sững sờ kinh ngạc.
“Sao vậy, vẫn muốn nữa à?” Anh như bị nghiện, lại sấn tới hôn tôi.
Môi Tiêu Viễn có vị se se ngọt, mịn màng, ẩm ướ, mềm dịu ấn trên môi tôi.
“Tiêu Viễn, anh sẽ không rời xa em chứ?” Tôi luôn cảm thấy điều tuyệt diệu thế này lại không phải là sự thật.
“Sẽ không bao giờ nữa!” Anh giữ chặt miệng tôi, “Tập trung đi, đừng nói nữa…”
Tiêu Viễn đưa thẳng tôi về đến cửa nhà, “Anh muốn vào gặp mẹ em!”
Anh lần chần ở đó không muốn đi.
“Lần sau nhé, em về nói với mẹ một tiếng trước đã, tránh làm mẹ giật mình, mẹ vẫn luôn nghĩ anh đang ở nước ngoài”.
“Chúng ta làm cùng ở một cơ quan, em đã không nói với cô à?”
Tiêu Viễn dùng hai cánh tay giữ tôi lại một góc nhỏ.
“Em sợ mẹ không thích anh đấy”.
“Mẹ vợ gặp con rể, có gì mà không thích?” Anh đắc ý nói.
“Được rồi, lần sau anh hãy đến”. Tôi đẩy anh ra, “Nhanh về nhà ngủ đi, ngày mai còn đi làm chứ”.
Mẹ tôi đã ngủ rồi. Tôi nhẹ nhàng mở cửa sợ đánh thức mẹ, gần đây, mẹ
toàn ngủ sớm.
Tắm xong, nằm trên giường, trái tim rộn rã mới chịu trầm lắng xuống. Tiêu Viễn, chúng ta thật sự có thể ở bên nhau không? Tại sao trong lòng
tôi cứ thấp thỏm không yên?
Ngày hôm sau đi làm, tổ dự án cử Tiêu Viễn và tôi đến công trường khảo sát tiến độ thi công.
Lúc xuất phát, Tổ trưởng năm lần bảy lượt nhắc nhở lái xe nhất định phải
đảm bảo an toàn cho tổng giám sát Tiêu.
Trên đường đi, tôi nói đùa với Tiêu Viễn, “Xem, đó chính là sự cách biệt giữa tổng giám sát và nhân viên. Tổng giám sát thật là đang quý, ra khỏi cửa là cần phải bảo đảm an toàn”.
“Em chẳng phải càng đáng quý hơn sao, có một tổng giám sát khôi ngô tuấn tú, uy phong lẫm liệt, là anh đây đảm bảo an toàn cho em!” Tiêu Viễn nhìn tôi cười hì hì.
“Em sao dám làm phiền anh?”
Đến công trường, Đội trưởng đội thi công dẫn tôi và Tiêu Viễn đi xem xét tình trạng đắp đê kè đường. Tiêu Viễn lúc lúc lại chỉ ra các phương diện cần chú ý, đội trưởng đều ghi chép lại cẩn thận.
Đi đến một nơi gập ghềnh, có hố nước. Người lái xe đi cùng chỉ lo bảo vệ Tiêu Viễn, do muốn giữ Tiêu Viễn không tiến về phía trước mà đã lỡ va vào người tôi.
Một cú vấp ngã, tôi rơi luôn xuống. Nước ngập sâu đến tận thắt lưng,
lạnh tê tái, quần áo trên người đều bị ướt sũng.
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15668078