
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 74 - [Tiểu Thuyết] Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Xem trọng làm gì cho đau đầu, tôi vẫn chưa ngu đến mức đó. “Thưa giáo sư, sao bác lại đến đây?” Tôi lễ phép hỏi.
“À…”, ông lắp ba lắp bắp nói, “Đến hỏi thăm tình trạng của một người bạn”.
Thôi thì người ta không muốn nói, tôi cũng chỉ cười cười nói lời tạm biệt với ông.
“Tạm biệt”. Ánh mắt ông nhìn tôi tỏ vẻ khó hiểu, lộ rõ chút bối rối.
Tôi đã đi được một đoạn khá xa, ông vẫn đứng nguyên chỗ cũ.
Đột nhiên, ông gọi tôi: “Khả Lạc, có khó khăn gì thì gọi điện cho bác
nhé”.
Con người này nhiệt tình quá, thân thiện quá.
Tiêu Viễn lại đến thăm mẹ lần nữa, tiếc là buổi trưa hôm ấy tôi không ở đó, mà lại bị Viên Viên bắt gặp. Cậu ấy hào hứng nói với tôi: “Thảo nào cậu bỏ qua người tốt như Chương Ngự, hóa ra đúng là đã tìm được một
người bạn trai lý tưởng đến thế. Tiêu Viễn của cậu có thể chấm được 90
điểm đấy”.
Cho dù Tiêu Viễn có thể chấm được 100 điểm thì đã sao, tôi cũng chẳng có hứng. Tình trạng của mẹ tôi bây giờ không mấy lạc quan,bắt đầu từ hôm kia, mẹ đã liên tục ho ra máu, bác sĩ nói các tế bào ung thư của mẹ đã lan rộng ra khắp cơ thể.
Buổi tối hôm mẹ tôi ra đi, tôi đã nói chuyện với mẹ suốt cả một đêm. Tôi cũng không biết vì sao mình cứ luyên thuyên mãi không hết, nói từ
chuyện cười ngày bé đi mẫu giáo cho đến những chuyện liều lĩnh sau thời đại học. Nhìn trên mặt mẹ hiện ra nét cười ấm áp, lòng tôi cũng cảm thấy yên tâm.
Lúc gần rạng sáng, mẹ gọi tôi: “Khả Khả, Khả Khả”.
Âm thanh rất yếu ớt, nhưng tôi lại nghe thấy rất rõ ràng, mẹ nói: “Mẹ đi
rồi, con đừng đau khổ, nếu không mẹ đi sẽ không yên lòng”.
“Vâng”. Tôi khó nhọc gật đầu. Mẹ từ từ nhắm mắt lại.
Tôi ôm cánh tay mẹ mà khóc, cảm thấy bàn tay mẹ mất dần hơi ấm.
Đun mấy ấm nước nóng, dùng khăn mặt lau sạch người cho mẹ, mẹ rất thích sạch sẽ, tôi không thể để trên người mẹ dính một chút bụi bẩn nào.
Làm xong những việc đó, đã là ba giờ rưỡi sáng rồi, tôi gọi bác sĩ, nói với họ là mẹ tôi đã đi rồi, sau đó vội vàng trở lại phòng bệnh ngồi bên mẹ.
Khoảng mười phút sau, tôi tưởng bác sĩ đến, không ngờ rằng, người bước vào lại là Chương Ngự.
Anh ấy ôm tôi vào lòng, nói: “Đừng sợ, em vẫn còn có anh đây”.
Tôi đã không khóc thành tiếng được nữa, chỉ còn nấc nghẹn.
Chương Ngự luôn ở bên cạnh tôi, cho đến khi trời sáng.
Tôi chưa từng nếm trải qua sự mất mát nào, đây là lần đầu tiên, nên khiến ruột gan tôi như tan nát, buồn đau đến mức không muốn sống nữa.
Khi an táng di thể mẹ tôi, giữa đoàn người, tôi nhìn thấy Tiêu Viễn, nhìn thấy giáo sư Điền Duy Niên, nhìn thấy gia đình bác cả, nhìn thấy rất nhiều cô chú ở cơ quan cũ của mẹ.
Tôi cúi đầu cảm tạ mọi người đã đến để tiễn biệt mẹ tôi.
Viên Viên luôn đứng bên cạnh tôi, cùng chào khách. Mấy ngày nay, cậu ấy không chỉ giúp tôi lo liệu hậu sự của mẹ, còn luôn lo lắng cho tôi, đã đủ mệt rồi. Tôi nói với cậu ấy: “Viên Viên, cậu đi nghỉ ngơi một lúc đi, ở đây một mình mình ứng phó được rồi”.
Viên Viên lắc đầu, “Tổng giám đốc Chương của mình đã giao việc rồi, bảo mình chăm sóc cậu cẩn thận, nếu xảy ra chuyện gì, thì sẽ cắt thưởng của mình”.
“Đó chỉ là Chương Ngự dọa đùa cậu thôi”. Viên Viên từ bé đã béo, mấy
năm nay trọng lượng có thể cũng không giảm xuống, so với người bình
thường, sẽ càng mệt hơn, tôi không thể để cậu ấy mệt quá, ảnh hưởng sức khỏe.
Viên Viên hiểu ý bèn ôm vai tôi nói: “Mình biết cậu lo gì rồi. Không sao
đâu, nếu mệt mình sẽ về nghỉ ngơi”.
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15680713