Polaroid
======Quảng Cáo======
newGhé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
======Quảng Cáo======
newGhé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^

Trang 76 - [Tiểu Thuyết] Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất


cho tôi, “Đến tìm em làm gì chứ?”

“Ai mượn anh đến tìm em chứ? Em cũng chẳng đến cầu xin anh”. Tôi
vừa khóc vừa nói.

“Đều là tại anh không tốt, biết em đang buồn rồi còn nổi cáu với em”.
Anh nhẹ nhàng vỗ vào lưng tôi, “Chúng ta nghĩ giữa hiệp một chút có
được không?”

Khóc xong một trận, trong lòng cảm thấy thoải mái hơn hẳn, Chương Ngự lấy món điểm tâm đã mang đến cho tôi ăn, “Thử một miếng đi, đều là của Dao Hương đặc chế đấy, bên ngoài không có mà ăn đâu”.

Tôi miễn cưỡng ăn vài miếng, tâm trạng cũng đã bình tĩnh một chút. Tôi nói với Chương Ngự: “Mấy hôm nay may mà có anh”.

“Đừng khách sáo với anh như thế, xa cách quá”. Anh tựa người trên
giường tôi, lim dim mắt hút thuốc.

Có nhiều khi tôi thật sự rất ngạc nhiên, tôi và Chương Ngự vốn không thuộc một kiểu người, thân phận địa vị cũng cách xa nhau, tại sao lại ngồi cùng với nhau chứ?

Chương Ngự đã luôn ở bên cạnh tôi cho đến khi thoát dần ra khỏi sự đau khổ. Nhìn dáng anh ấy mệt mỏi dựa trên giường nửa thức nửa ngủ, tôi cảm thấy đã không phải với anh.

Mấy hôm nay, anh ấy còn mệt hơn tôi, không chỉ giúp đỡ lo lắng cho rất nhiều việc, mà còn phải xoa dịu những cảm xúc bất ổn của tôi.

“Chương Ngự, nếu anh mệt thì hãy nằm xuống ngủ một lúc đi”. Tôi gọi anh.

Trả lời tôi chỉ là tiếng ngáy của anh.

Nhìn đường nét khôi ngô và hàng râu mờ trên khuôn mặt anh, tôi nhận ra rằng tôi đã không hiểu gì về anh.

Một người đàn ông xuất sắc như thế này tại sao bỗng nhiên lại xâm nhập vào cuộc sống của tôi? Cái người luôn bên cạnh tôi những khi tôi thất vọng nhất, giúp đỡ tôi, an ủi tôi, anh ấy cần gì?

Cần tiền? Anh ấy không thiếu; Cần sắc? Tôi cũng không có. Phụ nữ bên cạnh anh ấy không phải người mẫu thời trang, thì cũng là ngôi sao màn bạc, thiên kim tiểu thư, xem bất kỳ chương trình ti vi, sách báo, tạp chí nào đó thì biết ngay anh ấy được hâm mộ thế nào trong giới phụ nữ.

Hoặc có thể anh ấy chỉ vì lòng tốt bụng thôi, thấy thông cảm với hoàn cảnh của tôi. Chỉ như thế mới có thể giải thích được những hành động của anh.

Nghỉ ngơi mấy này, rồi đến cơ quan làm việc, bắt đầu lao vào vòng xoáy những bận rộn lo lắng của công việc.

Ngày tháng đã hồi phục lại, để tiếp tục theo chu kỳ xoay của nó.

Tôi thỉnh thoảng mới nhìn thấy Tiêu Viễn và Ngô Duyệt ở tầng dưới của
cơ quan. Nhìn thấy từ xa, liền vội vàng tránh đi.

Nhìn đàn ngỗng trời bay ngang qua bầu trời, biết rằng mùa thu đã trôi qua
rồi, mùa đông lại sắp đến.

Buổi tối, tôi thường không ngủ được, suy nghĩ rất nhiều chuyện, lặp đi
lặp lại, nhưng không sao có thể nghĩ thông suốt được việc gì.

Ví dụ như tại sao mẹ lại ly hôn với bố? Tại sao mẹ không bao giờ nhắc đến ông trước mặt tôi? Lại còn rõ ràng sống trong cùng một thành phố mà cho đến lúc chết cũng không liên lạc với nhau?

Nằm trên giường, lăn qua lăn lại, nằm nghiêng, nằm ngửa, nằm sấp, đã thử đủ hết mọi tư thế mà vẫn không thể nào ngủ được. Mắt mở trừng trừng nhìn vào bóng đêm, tâm trạng lo lắng sốt ruột.

Tôi quên không tắt máy di động, để ở kệ ti vi ngoài phòng khách. Đang lúc đêm khuya thanh vắng, nó bỗng reo lên, âm thanh vô cùng nhức tai.

Lười không muốn ra nghe, ban đêm tìm tôi chỉ có thể là Tiêu Viễn, anh gọi điện thoại đến có thể chỉ là muốn nói với tôi rằng máy di động của tôi quên chưa tắt.

Tiêu Viễn ơi là Tiêu Viễn, đêm khuya như thế này, có phải anh cũng mất ngủ không?

Nếu như không vì sợ rơi vào người đi đường, tôi thật sự muốn vứt chiếc
điện thoại đáng ghét đó qua cửa sổ. Tôi đành phải nhấc người dậy, lướt mắt qua số hiển thị cuộc gọi, thì lại là một kẻ rỗi hơi khác, Chương Ngự.
Trang: << 17475767778133 >>
Đến trang:
 

Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite

View: 15680577
›› [Tiểu Thuyết] Hoàng Tử Online
• 2013-01-15 / 06:13:16
›› [Tiểu Thuyết] Ánh sao ban ngày
• 2013-01-15 / 05:21:24

Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé

  Game:

   Game mobile miễn phí  |  Game android hay | Game dien thoai

  Phần Mềm

   Giao Diện Điện Thoại  |  Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại

  Thế giới Truyện

   Truyen nguoi lon  |  Truyen tinh yeu  | Truyện cười  | Truyện ma  | Đọc truyện hay  | Tieu thuyet tinh yeu

 

Thống Kê Hệ Thống Site

Giới Thiệu | Liên Hệ | Quảng Cáo |  Tìm chúng tôi trên Google+

Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé

  Game:

   Game mobile miễn phí  |  Game android hay | Game dien thoai

  Phần Mềm

   Giao Diện Điện Thoại  |  Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại

  Thế giới Truyện

   Truyen nguoi lon  |  Truyen tinh yeu  | Truyện cười  | Truyện ma  | Đọc truyện hay  | Tieu thuyet tinh yeu

 

Thống Kê Hệ Thống Site

Giới Thiệu | Liên Hệ | Quảng Cáo |  Tìm chúng tôi trên Google+

Cùng tải những game mobile online hay, ung dung chibi cho điện thoại tại WapGame24h