Insane
======Quảng Cáo======
newGhé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
======Quảng Cáo======
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
newUpdate: Tình Yêu Quý Tộc Chap 115.2 - 119 (08/07/2014)
new[Update] Yêu Nhầm Chị Hai Được Nhầm Em Gái Chap 365 - 366 (09/05/2014)
new[Siêu Phẩm] Đồ Khốn Sao Để Tôi Nhớ Cậu + Ngoại Truyện (13/04/2014)
 

/>
“…”

“Muốn thu hút ánh nhìn thì em đừng mơ tới những chiếc váy dài quá đầu gối.”

T-T Không thèm nể mặt nhau gì cả.

Thư Hoán nhanh chóng bước ra khỏi phòng thử đồ, một chiếc váy ngọt ngào hở vai, phía trên có voan trắng kiểu lá sen, phía dưới là màu xanh da trời thêu hoa cỏ li ti, phối thêm một chiếc thắt lưng bản to ôm sát người. Cổ áo xẻ rất phù hợp, size cũng vừa vặn, từ ngực đến eo đều không chê chỗ nào được.

Thư Hoán kiễng chân nhìn Từ Vĩ Trạch: “Thế nào, thế nào?”.

Từ Vĩ Trạch nhìn từ trên xuống, ánh mắt rơi xuống ngực cô, dừng lại khoảng mười giây: “Tốt thôi, nể mặt ‘cảnh sắc’ khá đẹp, anh tha thứ cho việc em nhét bộ ngực vào chiếc váy này”.

Thư Hoán đấm vào cằm anh: “Hạ lưu! >”<”.

“Ôi…”, Từ Vĩ Trạch nhướng mày, “Thế, bộ này không cần hả? Cô ơi, phiền cô…”.

Thư Hoán vội kéo anh lại, làu bàu: “…Em cũng đâu nói là không cần”.

Từ Vĩ Trạch sờ sờ mũi: “Wow, trái tim phụ nữ đúng là khó dò như kim nơi đáy bể. Bị nhìn thì mắng là hạ lưu, nhưng lại muốn người ta nhìn, rốt cuộc là muốn được nhìn hay là không muốn đây?”.

Thư Hoán đỏ bừng mặt: “Quan trọng không ở chỗ bị nhìn hay không, mà là ai nhìn”.

Từ Vĩ Trạch cười nói: “Vậy em muốn cho ai nhìn?”.

Thư Hoán im thin thít, cô nghĩ ngay đến một cái tên.Chỉ cái tên thôi đã khiến gò má cô nóng rực rồi.

Như nhìn thấu tâm tư của cô, Từ Vĩ Trạch lại cười cười: “Này, em đừng hoang tưởng có thể dùng bộ ngực bé xíu đáng thương của em để cám dỗ ông anh của anh, anh ấy ngay cả F cup cũng nhìn thấy rồi. Em ấy à, anh đoán nhiều nhất là…”.

Thư Hoán lại đấm vào cằm anh.

Từ Vĩ Trạch giúp cô chọn mấy bộ xong rồi cưỡng ép bắt mua. Lúc tính tiền thấy Từ Vĩ Trạch rút thẻ ra định quẹt, Thư Hoán vôi vàng giữ lấy cổ tay anh: “Đừng mà, quần áo của em đương nhiên em tự trả”.

Từ Vĩ Trạch nhìn cô, cười nói: “Sao phải phân biệt rõ thế, chẳng phải em mang đồ ăn cho anh hay sao?”.

“Đừng mà, anh em cũng cần phải rõ ràng.”

“Em định mua rất nhiều đồ phải không, tiền mang có đủ không?”

“Anh trai anh để lại cho em rất nhiều tiền tiêu vặt.”

Từ Vĩ Trạch lại cười nhưng không kiên trì nữa, chỉ đưa tay cốc lên trán cô một cái.

Thư Hoán tự thanh toán rồi xách đồ, còn mời Từ Vĩ Trạch ăn bánh ngọt nhân trái cây. Hai người ăn dính đầy tay, giúp nhau lau chùi sạch sẽ rồi mới đi tiếp sang cửa hàng khác.

Cửa hàng này có đủ loại đồ chơi thu hút Thư Hoán, cô nhìn thấy liền hào hứng kéo Từ Vĩ Trạch vào trong.

“Đúng rồi, có phải anh trai anh áp lực công việc rất lớn không?”

Từ Vĩ Trạch đáp: “Có thể xem là thế”.

“Em mua cái này cho anh ấy xả stress nhé.”

Từ Vĩ Trạch cho tay vào túi quần, liếc nhìn: “Gạch?”.

“Bằng bông đấy, trông rất giống thật đúng không.”

Thư Hoán lắc lắc trong tay, “Hê hê, bực bội có thể cầm nó ném kính cửa sổ, xả stress siêu tốt đó”.

“…”

“Cái này nữa, bánh mì xả giận, có phải rất giống bánh mì thật không? Trông cũng rất đáng yêu!”

“Ừ.”

“Còn có mùi thơm nữa, anh ngửi thử xem.”

Từ Vĩ Trạch nhìn cái bánh mì vẽ hình mặt hề được đưa đến trước mặt, cũng hiểu ý hít hít mũi.

“Thơm lắm phải không? Sau đó có thể bóp thật mạnh… Anh nhìn này, vẻ mặt nó như đang nhăn nhó ấy, có phải rất buồn cười không?”

“Ừ.”

“Còn cái này nữa, cái này rất vui, bong bóng ép vô hạn, và cả đậu nành ép vô hạn, ép thế nào cũng không vỡ được. Trước kia tâm trạng em không tốt thì ép điên cuồng…”

Thư Hoán thao thao bất tuyệt giải thích: “Cái này, cái này, Gà Kêu Thảm! Nhéo nó bằng sức khác nhau thì tiếng kêu của nó cũng khác nhau. Anh nghe này, thú vị không? Anh có cần không? Em cũng mua mấy con cho anh?”.

Từ Vĩ Trạch chỉ cười: “Anh không cần”.

Cuối cùng nhận ra sự lạnh nhạt của anh, Thư Hoán dừng tay, nhìn anh: “Sao vậy?”.

Từ Vĩ Trạch lại cười cười: “Em thật trẻ con”.

Thư Hoán sững người: “Hả?”.

“Anh trai anh không thích những thứ này.”

“…”

“Thẩm mỹ của anh ấy thực ra rất truyền thống, anh ấy thích những cô gái trẻ trung thanh nhã, chín chắn, kiệm lời. Đầu tóc nhất định phải giữ nguyên, không nhuộm, không uốn, da phải mịn màng, mắt phải to. Không uống rượu, trang điểm, đeo khuyên tai, không sơn móng tay. Váy không được ngắn quá đầu gối, áo không hở vai, giày không hở mũi. Anh ấy ghét nhất thứ con gái ăn mặc tự do, ăn uống thoải mái, nói nhiều.”

Thư Hoán mở to mắt nhìn anh, nhất thời không biết phản ứng ra sao. Lần đầu cô cảm nhận được sự ác ý thấp thoáng của anh nhưng không hiểu là vì lý do gì.

Không đợi cô mở miệng, Từ Vĩ Trạch đã cười: “Chúng ta đi xem giày đi, anh chọn cho em hai đôi để phối với váy mua hôm nay”.

“Ưm…”

Hôm ấy chia tay nhau rồi, mấy ngày sau Thư Hoán không đến tìm Từ Vĩ Trạch nữa.

Chút ác ý lần ấy của anh rất mơ hồ, nó đến quá đột ngột và đi cũng nhanh chóng, đến nỗi cô chưa kịp nói gì với anh.

Thế nhưng lần đầu tiên giữa họ đã có một thứ gì đó mắc kẹt lại.

Cho dù cả hai không cố ý nhắc lại nhưng nó cũng không biến mất, chỉ ngại ngùng tắc lại ở đó.

Vì sự ngượng ngập đó mà Thư Hoán không tiện chủ động tìm anh, còn Từ Vĩ Trạch cũng không gọi điện cho cô nữa.

Chuyến du lịch thoải mái ở Tokyo đã kết thúc, Thư Hoán thu hoạch đầy ắp, nhờ phúc của Từ Vĩ Kính mà những thứ muốn mua đều có đủ tiền mua, chiếc va ly hai mươi bốn tấc mới mua thêm cũng đấy ắp.

Thế nhưng cô lại không có tâm trạng vui mừng gì mấy. Đối với những chiến lợi phẩm phải chọn mãi mới mua được, đương nhiên là cô rất vui, nhưng trong niềm vui đó lại như có một đám mây mù bao phủ.

Hôm về nước, hai người đã có mặt ở sân bay từ rất sớm, đang làm thủ tục gửi hành lý cồng kềnh thì cô bỗng nghe có người gọi mình ở phía sau: “Gấu Hoán”.

Giọng nói đó vừa vang lên, Thư Hoán chỉ thấy “ding” một tiếng, cả thế giới sáng bừng lên trong khoảnh khắc như có phép thuật.

Thư Hoán vội quay lại, Từ Vĩ Trạch đứng đó, cười và nhìn cô.

Thấy nụ cười dịu dàng không chút thay đổi của anh, cô bỗng thấy nhẹ nhõm: “Từ Vĩ Trạch”.

“Đi đường cẩn thận.”

“Vâng.”

Từ Vĩ Trạch cúi xuống ôm cô, hôn lên má cô một cái. Vô thức cô cũng đưa tay ôm lấy lưng anh.

Đối với cô, những chuyện liên quan đến Từ Vĩ Trạch, cho dù chỉ là một chút bất thường đều rất quan trọng. Và khúc mắc từng có giữa đôi bên cũng chỉ cần một vòng tay đã hoàn toàn hóa giải.

“Anh cũng sớm về nước nhanh thôi.”

“Vây em ở nhà đợi anh.”

Nghe cô nói thế, Từ Vĩ Trạch như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ cười và xoa đầu cô.

Máy bay hạ cánh xuống đường băng, Thư Hoán nhìn ánh nắng chiều ngoài cửa sổ, lòng tràn đầy ắp niềm vui. Lần này đúng là thỏa mãn quay về, thu hoạch được thêm mấy con gấu bông số lượng có hạn, trước khi về còn làm lành với Từ Vĩ Trạch.

Nghĩ tới việc lát nữa về đến nhà họ Từ là có thể nhìn thấy Từ Vĩ Kính, cô càng cảm thấy ánh nắng thêm rực rỡ.

Bây giờ cô đã xem nhà họ Từ là cái “ổ” của mình. Ban đầu ăn ở miễn phí nhà người ta còn có cảm giác ngại ngùng, dần dần cũng thành quen.

Đến trang:

 

Bạn đang đọc truyen hay tại wapsite Likevn.wap.sh, hãy chia sẻ wap truyện này cho bạn bè của bạn nhé ! Thân...

Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé

  Game:

   Game mobile miễn phí  |  Game android hay | Game dien thoai

  Phần Mềm

   Giao Diện Điện Thoại  |  Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại

  Thế giới Truyện

   Truyen nguoi lon  |  Truyen tinh yeu  | Truyện cười  | Truyện ma  | Đọc truyện hay  | Tieu thuyet tinh yeu

 

Thống Kê Hệ Thống Site

Giới Thiệu | Liên Hệ | Quảng Cáo |  Tìm chúng tôi trên Google+

Cùng tải những game mobile online hay, ung dung chibi cho điện thoại tại WapGame24h