Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ lớp bụi mỏng, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy ánh trăng khuyết lưỡi liềm trên bầu trời, rất hợp với tiếng nhạc êm dịu và một rừng hoa tươi đang khoe sắc. Tiếng nhạc dìu dịu, hương hoa ngào ngạt, đây quả thật là chốn bồng lai tiên cảnh, dù cho lòng Cam Lộ có rối bời đến đâu cũng dần dần bĩnh tĩnh trở lại. Cô thư thái nằm trong lòng anh, mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Cô không biết mình đã thiếp đi bao lâu nhưng lúc giật mình tỉnh dậy, mơ mơ màng màng nhìn người đàn ông đang ôm chặt mình, anh hình như đang ngủ, hơi thở đều đều nhẹ nhàng. Lần đầu tiên cô nhìn gần anh đến vậy, gương mặt thư thái khi ngủ, khác hoàn toàn với vẻ xa cách và phớt đời thường ngày. Lòng cô bỗng dậy nên cảm giác thân thương.
Hồi trước cô với Nhiếp Khiêm nhiều lắm chỉ là ôm hôn, nhưng cô luôn thấy ngượng ngùng, Nhiếp Khiêm cũng chẳng khá hơn. Nói cho cùng, họ là chàng trai cô gái mới lớn chẳng có chút kinh nghiệm yêu đương. Trong khoảng thời gian có hạn bên nhau, Nhiếp Khiêm tỏ ra hấp tấp nhưng anh rất biết kiềm chế mình. Trong ký ức, cô hầu như không có giây phút ở bên nhau thư thái và ấm áp như bây giờ.
Người đàn ông này, hành vi ít nhiều có chút cổ quái, khiến người ta chẳng thể nắm bắt được. Nhưng có điều cô chắc chắn rằng, anh không những rất biết hôn mà còn rất biết kiểm soát tình thế, biết tạo ra không gian và tâm tình thích hợp, thản nhiên như không khơi dậy cảm xúc trong cô.
Nếu yêu người đàn ông này, có lẽ sẽ có rất nhiều điều khiến cô hài lòng nhưng cô luôn cảm thấy mơ hồ. Dĩ nhiên cô từng nói đùa với Tiền Giai Tây phải hưởng thụ thoả thích sự theo đuổi của đàn ông, nhưng cô không dám khẳng định với kinh nghiệm có hạn của mình, nếu tiếp tục quen với anh sau này cô có thể bảo toàn rút lui hay không.
Cô lại ngước mặt lên, phát hiện Thượng Tu Văn đã tỉnh dậy từ lúc nào, đang đăm chiêu nhìn cô, sau đó giơ tay lên xem đồng hồ: “Không còn sớm nữa, chúng ta vào nhà thôi.”
Ra khỏi nhà kính, cơn gió mùa đông lạnh thấu xương bên ngoài khiến Cam Lộ run lẩy bẩy, Thượng Tu Văn choàng ôm lấy cô bước nhanh vào nhà, vừa bước vào cửa, hai người cùng đứng khựng lại, dưới ánh đèn sáng trưng, chỉ nhìn thấy quần áo nam có nữ có vứt bừa bãi từ ngoài cửa vào đến chân cầu thang, tạo nên một cảnh tượng hỗn độn mà đầy biểu cảm. Dưới chân Cam Lộ là áo khoác lông cừu màu trắng, chiếc áo nỉ màu đen, từ từ nhìn về phía trước là áo len, váy, áo vest nam, giày ống cao gót, giày da, áo lót... Lúc ánh mắt di chuyển đến hai đôi vở da đen đan hình lưới cá vắt vẻo trên tay vịn cầu thang, cô nén không được, phì cười một tiếng. Thượng Tu Văn rờ cằm, mặt đầy vẻ bất lực, một lát sau, anh cũng cười.
“Hôm nay đừng lên phòng ngủ trên lầu nữa, ngủ ở phòng cạnh phòng anh vậy.” Anh chỉ tay về bên trái, “Cánh cửa thứ hai, em vào đi, anh lên lấy vali của em xuống.”
Anh tỉnh bơ giẫm lên mớ quần áo bừa bộn dưới đất đi lên lầu, không có ý gì là thu dọn cho gọn lại.
Cam Lộ bước vào phòng nơi anh chỉ, bên trong được trang trí phong cách phương Tây thanh nhã như ở lầu trên, toàn bộ đồ dùng đều theo phong cách Trung Quốc, bắt mắt nhất là chiếc giường to bằng gỗ đỏ được chạm trổ dày đặc, màn buông rủ xuống, trên giường là tấm chăn lụa được điểm xuyết nhiều hoa chìm màu xanh ngọc đậm, hoa lệ một cách quá đáng, cô cười gượng, cảm thấy ngủ ở đây có chút gì đó sờ sợ, chỉ lo sẽ mất ngủ.
Cánh cửa chạm hoa ở một bên tường bật mở, Thượng Tu Văn xách túi du lịch của cô vào, thì ra hai phòng ngủ thông nhau, dùng chung một nhà vệ sinh. Anh mỉm cười: “Không quen ở đây đúng không, chẳng có cách nào khác, dù sao cũng tốt hơn là lên lầu nhìn thấy cảnh tượng không thích hợp cho lắm.”
Anh chỉ cho cô vị trí nhà vệ sinh, bảo cô cứ yên tâm dùng đồ đạc ở đây, anh ra phòng làm việc xem sách một lát, rồi dùng nhà vệ sinh chung ở đó luôn. Chúc cô ngủ ngon xong, anh bước ra ngoài.
Cô mang theo quyển “Partners in Crime” của Agatha Christie, quyển tiểu thuyết này gồm nhiều truyện ngắn độc lập với nhau, tình tiết không hề liên quan, tính suy luận cũng không nhiều, nhưng văn phong hài hước nhẹ nhàng, không có sự hồi hộp sợ hãi, rất thích hợp đọc ở một nơi lạ lẫm vào lúc nửa đêm như thế này.
Tắm xong, cô ngồi tựa vào đầu giường đọc sách đợi cơn buồn ngủ đến, nhưng đúng lúc hai mắt muốn nhắm lại thì cửa bật mở, một cô gái trẻ trên người chỉ mặc chiếc sơ mi nam rộng thùng thình để lộ đôi chân thon dài, trắng trẻo, tóc dài gợn sóng đứng trước mặt cô, bốn mắt nhìn nhau, sau đó cô ả hách dịch hỏi: “Cô là ai?”
Căn phòng kiểu Trung Quốc, đồ đạc mang hơi hướng cổ, lại đột nhiên xuất hiện một mỹ nữ, không khí bỗng trở nên có chút liêu trai, kỳ bí. Cam Lộ nghĩ, mình đang ngồi trên giường nhà người ta, trong mắt đối phương có lẽ là hơi lạ lùng, cô không biết phải nói gì, đành cười: “Trước khi bước vào vui lòng gõ cửa, cảm ơn.”
Cánh cửa thông giữa hai phòng bật mở, Thượng Tu Văn nghe tiếng nói chuyện nên bước sang, nhìn cô gái trẻ một cái: “Tiểu thư, mời lên lầu cho, đừng tùy tiện đi lung tung trong nhà người khác.”
“Tôi... chỉ là xuống đây tìm nước uống.”
“Bếp rõ ràng không phải ở đây.”
“Tôi tiện thể đi lòng vòng một chút không được sao?” Cô gái trẻ rõ ràng bị sự lạnh lùng của anh làm cho tức giận, cao giọng hỏi, “Anh là ai, sao lại ở trong nhà của tổng giám đốc Ngô?”
Thượng Tu Văn cau mày, nhưng không nhìn cô ta: “Cô đi gọi Ngô Uý xuống đây, tôi có lời muốn nói với anh ta.”
Cô ta ngờ vực nhìn Thượng Tu Văn rồi lại nhìn Cam Lộ, quay người bỏ đi. Thượng Tu Văn đóng cửa lại, tỏ vẻ bất lực: “Xin lỗi, để em thấy chuyện không hay rồi.”
Cam Lộ nghĩ, biệt thự này là của cậu Thượng Tu Văn anh chỉ là mượn dùng, anh họ anh đến đây cũng là lẽ dĩ nhiên, tuy cô gái anh ta dẫn về rõ ràng không phải vợ anh ta, nhưng đó là chuyện riêng của họ, cũng đâu cần phải gọi anh ta xuống. Nhưng cô cảm thấy, giữa cô và Thượng Tu Văn cũng chưa thân thiết tới mức để xen vào chuyện nhà của nhau nên chỉ mỉm cười nói: “Không sao, em cũng đang định đi ngủ.”
Thượng Tu Văn giúp cô tắt đèn, rồi trở về phòng mình, Cam Lộ nằm xuống, chuẩn bị đếm cừu. Nhưng cánh cửa chạm hoa không cách âm, một lát sau, cô có thể nghe rõ mồn một tiếng một người đàn ông bước vào căn phòng bên cạnh, cười nói: “Tu Văn, thì ra cậu ở đây à, anh tưởng cậu đi leo núi cùng đám bạn ngày mai mới về chứ, còn dặn nhà hàng chuẩn bị bữa tối ngày mai cho các cậu nữa đấy.”
“Anh ba, chơi cũng phải có hạn độ chứ, anh kết hôn mới nửa năm đã dẫn gái về nhà rồi. Nếu muốn tự do, sao lại còn cưới vợ làm gì.”
“Cậu không cần dạy khôn anh,” Người đàn ông đó cười ha hả, “Nghe nói cậu cũng dẫn gái đến đây, sao không đi hưởng sung sướng đi, lại rảnh rỗi ngồi đây giảng đạo lý cho anh.”
Phía bên đó im lặng một lúc, giọng Thượng Tu Văn lại vang lên: “Anh ba, tôi luôn cảm thấy rằng, nếu đã kết hôn thì phải tôn trọng hôn nhân. Hơn nữa đây là thành phố nhỏ, anh cũng phải giữ thể diện cho chị dâu, nhà chị ấy cũng có máu mặt ở thành phố J này, chị ấy lại là con gái duy nhất. Anh mà cứ như vậy, sớm muộn gì cũng sinh chuyện. Tôi không muốn nói nhiều nữa, các người ngày mai đi sớm cho.”
“Được rồi được rồi, mấy năm trở lại đây, cậu còn hủ lậu hơn cả ông già anh đấy. Ấy, cô gái dẫn đến lần này có phải là người yêu không, cậu
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu