Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ cô không định đôi co với kẻ đang thất tình. Thượng Tu Văn nhìn cô một cái, không nói gì, lái xe đưa cô về nhà trước sau đó mới đi cùng Phùng Dĩ An.
Tuy đã qua thời gian nóng nực nhất trong năm nhưng khí nóng vẫn chưa tan, thời tiết vẫn oi nồng. Cam Lộ thay giày thể thao chạy bộ dọc bên hồ, để người ướt đẫm mồ hôi về tắm, thay áo ngủ rồi nằm gọn ở sô pha xem ti vi, lúc này mới hoảng hốt nhận ra, kỳ nghỉ hè đã qua quá nửa, cô lập tức phải trở lại với công việc rồi, đón một năm học mới sắp đến. Còn cô và Thượng Tu Văn cũng đã quen nhau hơn một năm, cô bỗng nhiên chẳng còn hứng thú để tiếp tục.
Người đàn ông này quá thành thạo trong tình trường, nếu Phùng Dĩ An miêu tả về cô bạn gái Tân Thần không quá thì cử chỉ hành động của Thượng Tu Văn chẳng khác gì so với Tân Thần, đều đã từng yêu, mới có thể giữ thái độ điềm tĩnh khách quan đối với tình yêu, mới có thể nắm lấy quyền chủ động.
Có lẽ tình yêu giống như Thượng Tu Văn nói, nếu không phải mối tình sét đánh thì đúng thật là một quá trình thi gan xem ai chịu đựng giỏi hơn, ai nói lời yêu trước sẽ ở vào thế bị động. Nhưng Cam Lộ không có tâm trạng chơi trò này, cô cũng biết chắc rằng mình sẽ không thắng nổi Thượng Tu Văn.
Cô bắt đầu nghĩ một cách nghiêm túc, nên nói chia tay Thượng Tu Văn như thế nào.
Nhưng gần như không cần suy nghĩ kỹ cô cũng đã rút ra được kết luận, chỉ cần cô thẳng thắn nói chia tay, Thượng Tu Văn có lẽ cũng sẽ bình thản chấp nhận, không giống như Phùng Dĩ An vừa tức giận vừa không nỡ.
Nghĩ đến nụ hôn của anh nụ cười của anh, cô lại có chút không nỡ. Có ủ dột cũng bằng thừa, cô đành tự an ủi mình: Nếu chìm đắm trong cuộc tình mà mình hoàn toàn không chút chắc chắn, không nắm bắt được, thì chẳng khác gì uống thuốc độc, may mà mình chưa đến mức mê muội, như vậy là tốt rồi.
Cô định ngày mai sẽ lật bài ngửa với Thượng Tu Văn.
Tối hôm đó, Cam Lộ tắt ti vi về phòng ngồi tựa đầu giường xem sách, điện thoại trong phòng khách bỗng réo vang, cô đi ra nghe điện thoại, là Thương Tu Văn: “Anh đang ở phía dưới nhà em, bỗng dưng thấy rất nhớ em.”
Anh đến nơi cô ở cũng chỉ là do phải đưa cô về, thi thoảng mới vào nhà ngồi một lát, chưa bao giờ đến vào lúc đêm hôm khuya khoắt lại không báo trước như vậy, cô ngạc nhiên ấn nút mở cửa lầu cho anh vào, sau đó vội vàng mặc thêm chiếc quần lửng để khỏi phải hở hênh, rồi mở điều hòa ở phòng khách.
Thượng Tu Văn bước vào, lười biếng ngồi xuống sô pha: “Lộ Lộ, rót cho anh một ly nước, anh nghe Dĩ An kể lể rồi còn phải an ủi cậu ấy, mệt chết được.”
Cam Lộ vào bếp lấy từ trong tủ lạnh ra bình trà giải nhiệt mình tự làm, rót vào ly đem ra cho anh, anh uống một ngụm lớn: “Ngon quá, đây là nước gì vậy.”
“Là trà bạc hà mật ong em tự làm.”
“Không phải là bạc hà em trồng ngoài ban công đấy chứ.”
Thượng Tu Văn có lần đến đón cô, nhìn thấy cô đang đặt mấy chậu hoa ở ban công nhà, toàn trồng những cây không ra hoa cũng chẳng để ngắm anh hỏi cô, cô nói đó là bạc hà, vừa dễ trồng vừa đó công dụng thực tế.
“Đúng vậy, muốn là lúc nào cũng có thể hái, rất tươi xanh.”
“Thật đảm đang.” Anh khen, đập đập vào chỗ ngồi bên cạnh ý bảo cô ngồi xuống.
“Anh không uống nhiều chứ.” Cam Lộ cảm thấy vẻ mặt anh có chút khó hiểu.
Anh cười, ngả người dựa vào thành ghế: “Dĩ nhiên là không, bây giờ đang chỉnh đốn giao thông, con đường này ngày nào cũng có cảnh sát đứng kiểm tra tốc độ và nồng độ rượu, huống hồ gì anh còn phải đưa ông bạn Phùng Dĩ An say bét nhè về nhà. Anh ta đúng là uống nhiều quá, lấy điện thoại gọi cho Tân Thần, người ta tắt máy rồi mà cứ gọi mãi, nói phải hỏi cho ra khi nào cô ấy trở về, ha ha…”
Cam Lộ chau mày, cô nghĩ Phùng Dĩ An bày tỏ chân tình như thế chẳng có gì đáng cười. Thượng Tu Văn nghiêng đầu nhìn cô, dường như nhận thấy cô có gì đó không vui, dang tay ôm lấy cô: “Không, anh không có ý cười nhạo Dĩ An, nếu không đã không đủ kiên nhẫn ngồi với cậu ta đến tận khuya như thế này. Anh chỉ nghĩ rằng, cậu ta không thật sự yêu Tân Thần, bây giờ khó chịu như thế chẳng qua chỉ là có chút không cam tâm mà thôi.”
“Vậy theo anh, thật sự yêu nên như thế nào?”
Mắt Thượng Tu Văn bỗng tối lại, nhưng lập tức gượng cười: “Anh đã đào một hố thật to cho mình, nói gì đi nữa có lẽ đều khiến em cảm thấy anh không thật sự yêu em.”
Cam Lộ cười mỉa mai: “Yên tâm, em rất công bằng, không ép người khác phải nói những lời không thật lòng.” Cô với tay cầm ly nước lên “Để em rót thêm nước cho anh.”
Không đợi cô đứng dậy, Thượng Tu Văn ôm lấy cô, kéo cô vào lòng mình, bắt đầu hôn cô, sau mấy giây kinh ngạc, suy nghĩ đầu tiên của cô là: Tận hưởng nụ hôn này rồi chia tay, có phải có chút ác độc không.
Nhưng trên đời này làm gì có bữa tối miễn phí, mới đầu Thượng Tu Văn vẫn hôn cô như bình thường, nhưng rất nhanh sau đó nụ hôn của anh có gì đó không giống như thường lệ nữa. Anh tách môi và răng của cô ra, lưỡi anh cuồng nhiệt tìm lưỡi cô, tay bất giác theo đà trượt xuống luồn vào trong chiếc áo ngủ mỏng của cô, vuốt ve tấm lưng trần mềm mượt của cô, cô run lên, lúc này mới nhận ra mặc áo ngủ hôn từ biệt người đàn ông sắp sửa chia tay là hành động ngu ngốc nhất trên đời.
Cô muốn chống cự, nhưng dưới sự cuồng nhiệt của bờ môi anh, cô chỉ có thể phát ra những tiếng “ưm ưm” không rõ, nghe như đang kích động và cổ vũ cho những đụng chạm tiếp theo. Tay anh nhẹ nhàng di chuyển đến đường gấp ở eo cô, sau đó đến nơi căng đầy trước ngực cô, nhẹ nhàng vần vò, khiến người cô run lẩy bẩy. Môi anh chuyển dần xuống cổ cô, sau đó xuống dần, xuống dần mà cô lại không thể kêu dừng lại.
Nửa đêm tỉnh giấc, Cam Lộ ngắm người đàn ông đang ngủ ngon lành bên cạnh cô, tư thế thoải mái hệt như đã từng ngủ trên giường cô vô số lần.
Thân thể khép kín của cô đã có người đầu tiên xâm phạm, còn cô thì chìm đắm vào đó không chút kháng cự. Anh đã chiếm thể xác cô, bây giờ lại chiếm giường của cô và cả giấc ngủ vốn dĩ thuộc về cô.
Suy nghĩ đầu tiên vừa lóe lên đã tắt, cô mỉm cười, hiểu rằng tức giận anh vì buổi tối vừa rồi thật là không công bằng với anh.
Cô không thể nói mình bị mê hoặc hay bị xâm phạm, theo những gì cô hiểu về Thượng Tu Văn, cô biết chỉ cần cô bảo dừng lại hoặc tỏ ra không muốn, Thượng Tu Văn chắc chắn sẽ không tiếp tục. Thực tế anh lúc nào cũng tỏ ra là người lịch sự biết kiềm chế, quen cô gần một năm mới hôn lần đầu tiên, những đụng chạm trước đêm hôm nay chỉ dừng lại ở ôm hôn, nụ hôn của anh luôn khiến cô mềm nhũn ra nhưng cũng không vì thế mà anh thừa gió bẻ măng.
Trước đây, cô chỉ có hiểu biết trực quan có hạn về ham muốn của đàn ông, mà bắt nguồn từ người yêu cũ của cô Nhiếp Khiêm. Yêu xa với một chàng trai bận rộn và có mục tiêu rất rõ ràng, nhu cầu về thể xác gần như bị xem nhẹ, đợi đến lúc anh nghỉ lễ Tết, cũng chẳng qua chỉ hẹn hò ở bên ngoài, không có bao nhiêu thời gian cũng như không gian riêng tư chỉ hai người với nhau.
Năm bốn đại học, cô cuối cùng cũng cùng Tiền Giai Tây ngồi xe lửa đến Bắc Kinh, nơi Nhiếp Khiêm đang theo học, vào dịp nghỉ lễ Quốc khánh, Nhiếp Khiêm đến đón bọn cô, sắp xếp cho bọn cô ở một khách sạn cách trường
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu