Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ không hề có chút thái độ gì là muốn tuyên bố chủ quyền với cô, tỏ ra cô là của riêng anh.
Đây gần như là cách và trạng thái yêu mà Cam Lộ mong đợi, trạng thái này dù đến muộn và đột ngột nhưng lại vô cùng ngọt ngào, sau này chung sống mà hòa hợp, thắm thiết được như thế, cô cảm thấy không còn mong mỏi gì hơn.
Dĩ nhiên, có lúc cô vẫn không khỏi nghi ngờ, sao anh lại nắm bắt cái chừng mực ấy tốt đến vậy, lại không để lộ ra dấu vết gì là cố ý. Nhìn Phùng Dĩ An và Tân Thần cò cưa lúc hợp lúc phân, cô có chút cảm khái, cô nghĩ, họ có lẽ giống tình yêu bình thường hơn.
Thượng Tu Văn rõ ràng không nghĩ như vậy, cứ mỗi lần nhắc đến đôi tình nhân đó là anh lại nói, anh chúc Dĩ An may mắn nhưng anh không nghĩ bọn họ sẽ có kết cục tốt đẹp.
Ai ngờ lời nói chơi lại thành sự thật. Quả nhiên, hai người họ cuối cùng cũng chia tay vào mùa hè năm nay, nghe nói Tân Thần ra nước ngoài, Phùng Dĩ An xem ra không chịu nổi cú sốc này, tinh thần sa sút một thời gian dài.
Còn Thượng Tu Văn và Cam Lộ hầu như chẳng xảy ra tranh chấp gì, tình cảm dần dần chín muồi, hơn nữa còn nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người, bọn cô kết hôn nhanh như điện xẹt vào mùa thu năm đó.
Kỳ nghỉ hè năm nay, họ đi nghỉ ở nơi mà Phùng Dĩ An từng giới thiệu, Thượng Tu Văn thường gọi đùa đó là chuyến du lịch cầu tự: “Nghe nói lúc thân thể và tinh thần của người phụ nữ ở trạng thái thư thái, thoải mái nhất thì tỉ lệ đậu thai càng cao, chất lượng cũng tốt hơn hẳn.”
“Không biết học được cái kinh nghiệm này ở đâu.” Cam Lộ làu bàu, không nén được cười khúc khích.
Lúc nhận lời cầu hôn của Thượng Tu Văn, cô từng nói không muốn có con sớm, anh mỉm cười đồng ý, nhưng kết hôn sắp hai năm rồi, ngoài những buồn phiền nhỏ nhặt ra, cuộc sống hạnh phúc bình yên khiến mọi hoài nghi trong cô dường như tan biến, lúc Thượng Tu Văn không có vẻ gì là nói đùa nhắc đến chuyện con cái, cô vẫn trù trừ nhưng khi chạm phải ánh mắt chờ đợi của Thượng Tu Văn, cô vẫn dẹp nỗi sợ hãi trong lòng sang một bên, gật đầu đồng ý.
Họ trải qua những ngày đầy ngọt ngào, thảnh thơi ở khu nghỉ dưỡng này. Vì đã từng được ngắm cánh biển đẹp như tranh vẽ của đảo Maldives nên phong cảnh ở đây không có gì mới lạ nhưng tình cảm của hai người còn thắm thiết hơn cả tuần trăng mật. Nếu chuyến du lịch đó thật sự đem đến một đứa con thì hạnh phúc đến với hai người thật quá trọn vẹn.
Dĩ nhiên, chuyện đời không phải lúc nào cũng như người ta mong muốn. Cam Lộ không mang thai, họ có chút nuối tiếc nhưng cả hai đều còn rất trẻ nên cũng không buồn lâu.
Lúc này Cam Lộ nhìn phần giường trống trải bên trái, ánh sáng nhỏ xíu của ngọn đèn dưới đất chiếu vào mắt cô, cô hồi tưởng lại từng diễn biến trong cuộc sống. Hôn nhân hai năm của mình, nhận ra rằng không biết tự lúc nào, cô đã quen thậm chí ỷ lại vào sự tồn tại của anh.
Cô bắt đầu quen bố cục của căn nhà này, không cần nhìn bậc thang cũng có thể lên xuống thoải mái, quen với độ mềm mại của chiếc giường này nằm trên nó cảm giác vô cùng êm ái, dễ chịu, quen với hơi ấm của một người, tận hưởng sự nồng nàn và ấm áp từ anh, quen với nhịp thở lên xuống đều đều của người nằm cạnh, có thể cùng thở, cùng chìm vào giấc ngủ với anh.
Quen đến đáng sợ.
Thế nhưng, khi cô đã hoàn toàn quen với cuộc sống hôn nhân tưởng chừng như viên mãn này thì nó lại bất ngờ xuất hiện nguy cơ. Cô chợt phát hiện ra, nền móng dưới chân mình bỗng biến thành cát, và nó đang âm thầm trôi đi.
Một cô người yêu cũ không thể nào uy hiếp hôn nhân của cô mới phải, cô trước nay chưa hề nghi ngờ ghen tuông vô cớ, nhưng lần này, cô cảm thấy bất an vô cùng, không cách nào thuyết phục mình thôi nghĩ ngợi.
Cam Lộ cứ suy nghĩ vẩn vơ như thế cả hai ngày nghỉ cuối tuần. Ngô Lệ Quân mấy ngày này đều tự mình làm bữa sáng, bảo người giúp việc đến làm việc nhà và các bữa chính, hai người ngoài cùng ăn cơm ra, thời gian khác thì việc ai nấy làm, chẳng ai làm phiền đến ai.
Ngày chủ nhật, khi sắp ăn xong bữa tối thì Ngô Lệ Quân đột nhiên nói chuyện với cô, cô thật sự không chú ý cho lắm, hồn để tận đẩu đâu: “Xin lỗi mẹ, mẹ nói gì ạ?”
Ngô Lệ Quân không vui nhắc lại: “Chiều mai con xin nghi phép đi, mẹ đã hẹn với giáo sư Tiết rồi, bà ấy hiếm khi mới từ Bắc Kinh đến đây một chuyến, mẹ muốn bà ấy khám cho con.”
Cô có chút kinh ngạc, nhưng vẫn cảm ơn: “Thôi khỏi mẹ à, tay con không bị thương gì nghiêm trọng lắm, bác sĩ nói chỉ cần chú ý một chút là không vấn đề gì, trưa mai con sẽ đi thay băng, đâu dám phiền mẹ mời chuyên gia đến khám.”
Ngô Lệ Quân chau mày nhìn cô: “Con không nghe mẹ nói gì à? Giáo sư Tiết là bác sĩ giỏi nổi tiếng trong nước về sinh sản và di truyền, lần này đến đây để giao lưu học thuật, bà ấy là bạn học cũ của mẹ, mới phá lệ đồng ý khám tổng quát cho con.”
Cam Lộ phải mất một chút thời gian mới hiểu được toàn bộ ý nghĩa trong lời nói của Ngô Lệ Quân, tay phải để dưới bàn nắm chặt lấy vạt áo, cố giữ giọng bình tĩnh: “Mẹ, hiện thời con không định đi khám cái này ạ.”
“Con cũng là người có giáo dục, không cần phải kiêng kị hay sợ sệt bệnh tật. Kết hôn hai năm rồi mà vẫn chưa có con nên đi khám để tìm ra nguyên nhân, sau đó mới tìm cách chữa trị, hơn nữa giáo sư Tiết có thể cho con một số lời khuyên để thụ thai và sinh con một cách tốt nhất.”
“Mẹ, theo lý mà nói, con không cần phải thảo luận với mẹ về vấn đề này, nhưng, sao mẹ không nghĩ là chúng con dùng biện pháp tránh thai?”
“Trước đây Tu Văn từng nói kết hôn xong là lập tức có con.”
Cam Lộ sững người: “Anh ấy chưa bao giờ nói với con những lời này.”
Cuộc trò chuyện càng lúc càng căng thẳng, Ngô Lệ Quân sa sầm mặt, hồi lâu không nói tiếng nào, Cam Lộ đang định đứng dậy thì Ngô Lệ Quân bỗng nói: “Hai đứa vẫn đang dùng biện pháp tránh thai sao?”
Cam Lộ ai oán nghĩ mẹ chồng dù gì cũng xuất thân là một bác sĩ nên lời nói thẳng thắn không kiêng dè, trong bụng rất không muốn trả lời vấn đề này, nhưng nhìn ánh mắt sáng quắc của Ngô Lệ Quân, cô ngần ngừ một lát rồi nói: “Không, mùa hè năm nay chúng con đã nhất trí với nhau là sẽ có con.”
“Vậy thì tốt, bây giờ cũng đã mấy tháng rồi, mẹ đã hẹn với giáo sư Tiết rồi, không thể hủy hẹn được, con ngày mai vẫn phải đi khám.”
“Xin lỗi mẹ, con không định đi, mẹ trước kia từng là một bác sĩ nên cũng biết trước mắt con không cần thứ kiểm tra này, hơn nữa nếu sau này cần thì con sẽ cùng Tu Văn đi khám.”
“Ngày mai con cứ đi khám trước đi đã.”
Ngô Lệ Quân dường như đã không còn kiên nhẫn khi nói câu này, không khí trong phòng trở nên ngột ngạt, mắt hai người chạm nhau, Cam Lộ từ từ đứng lên, môi khẽ nhếch lên thành nụ cười.
“Mẹ, chúng ta quả thật không nên thảo luận vấn đề này, nhưng đã nói đến đây, con cũng không khỏi đoán già đoán non, chi bằng mẹ nói thẳng với con vậy, ý của mẹ có phải là nếu con không mang thai thì nguyên do chính là tại con không?”
Một Ngô Lệ Quân lúc nào cũng uy nghiêm, bình thản, mặt không biến sắc dù trong bất kỳ tình huống nào thì bây giờ hình như cũng để lộ chút gượng gạo, nhưng cũng chỉ thoáng qua mà thôi. Bà từ tốn lấy khăn giấy lau miệng, không trả lời thẳng
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu