Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ câu hỏi của cô: “Con đừng có mà nghĩ lung tung, đã bàn bạc với Tu Văn về chuyện con cái rồi thì con cũng nên biết nó mong có một đứa con như thế nào, nếu không mẹ cũng không xen vào chuyện của hai đứa. Vợ chồng quý là ở sự tin tưởng lẫn nhau, không cần phải đi đoán già đoán non, càng không cần phải thả mồi bắt bóng. Con luôn là đứa thông minh, không cần mẹ phải dạy con điều này chứ.”
“Đúng, có rất nhiều chuyện thật sự không cần phải phiền đến mẹ lo lắng.” Cam Lộ không cách nào kiềm chế cảm xúc của mình, chỉ có thể trả lời ngắn gọn, dùng một tay dọn dẹp chén bát trên bàn cho vào bồn rửa, đợi ngày hôm sau chị giúp việc đến rửa, sau đó vội vàng lên lầu.
Cam Lộ không chút ngạc nhiên khi cô không thể chuyên tâm soạn giáo án. Lúc Thượng Tu Văn gọi điện nói tối mai về, cô chỉ “ừm” một tiếng. Thượng Tu Văn nhận ra tâm trạng bất thường của cô: “Em không vui à?”
Cô nghĩ, tuy mẹ chồng không phải là lần đầu tiên nói những lời khiến lòng cô bấn loạn, nhưng chỉ dựa vào câu nói của bà mà truy hỏi chuyện quá khứ của anh e rằng không sáng suốt cho lắm, nghe thấy đầu đây bên kia vọng lại tiếng đàn piano bèn hỏi: “Không có gì. Anh đang ở đâu, chưa về khách sạn à?”
“Anh đang bàn công việc, em ngủ sớm đi, ngày mai có thể anh về trễ một chút, đừng đợi anh.”
Đặt điện thoại xuống, cảm giác bất an trong cô lại càng mãnh liệt hơn.
Cô đột nhiên nhổm dậy, bước đến trước bàn làm việc của Thượng Tu Vàn, mở ngăn kéo thứ nhất, đồ đạc bên trong được sắp xếp rất ngăn nắp, ngoài tài liệu công văn ra còn có một hộp bút, cô vốn chẳng quan tâm đến nhãn hiệu bút nhưng vẫn nhận ra logo hình bông hoa trắng sáu cánh của hiệu Mont Blanc.
Đây cũng là loại bút mà có lần cô nhìn thấy khi đi dạo khu mua sắm với Giai Tây, Tiền Giai Tây lúc đó cúi rạp trên tủ kính quan sát tỉ mỉ, cô lấy làm khó hiểu: “Chẳng lẽ phải mua bút sao? Giá của chiếc bút này “đẹp” thật đấy.”
Tiến Giai Tây thở dài: “Đàn ông dùng cái này tốt hơn. Nếu có tiền tớ sẽ mua cái này làm quà sinh nhật cho bạn trai, anh ấy chắc chắn không dám mua hiệu này, tuy không biết sau khi tặng rồi có chia tay không nhưng nếu tặng anh ấy sau này khi dùng đến nó anh ấy sẽ nhớ đến tớ”
Cam Lộ liếc cô một cái: “Nếu thật chia tay, cậu cần anh ấy nhớ đến cậu để làm gì?”
Tiền Giai Tây cười: “Tớ hy vọng tớ có thể mau chóng quên đi, nhưng lại hy vong anh ấy mãi mãi không quên tớ, nhìn vật nhớ người quả thực chẳng có ý nghĩa thực tế gì nhưng cũng chua xót biết bao.”
Lúc đó cô nghe mà cười ngặt nghẽo, tự nhiên có ấn tượng với nhãn hiệu và giá tiền của cây bút này. Cô cầm hộp bút mở ra xem, cây bút mực màu đen nằm trên lớp vải lụa trắng, không có chữ khắc tặng nào, cô lấy cây bút ra, mở nắp, chỉ thấy chiếc bút này chưa từng được sử dụng, dòng số “4810” khắc trên thân bút bằng hai màu mạ vàng mạ bạc dưới ánh đèn hỉện ra vô cùng rõ ràng.
Tự mình đi mua cây bút đắt tiền như thế mà không dùng đến rõ ràng là bất hợp lý, cô chỉ có thể đoán đây có thể là quà tặng.
Cô lại mở ngăn kéo thứ hai, chẳng có gì khác biệt so với ngăn thứ nhất, đều là công văn đi đến. Cô chẳng có tâm trạng ngồi xem kỹ những thứ này, lại kéo ngăn tủ thứ ba hơi to hơn một chút, bên trong để giấy tờ các loại, bao gồm cả giấy đăng ký kết hôn của hai người, bằng tốt nghiệp, hộ chiếu của Thượng Tu Văn. Cô cầm hộ chiếu mở ra xem, ngày cấp hộ chiếu là bốn năm trước, có Visa của một lần đi Brazil, một lần đi Mỹ, hai lần đi Úc và vài lần đi Anh, xem thời gian, trước và sau khi bọn cô quen nhau đều có, Visa của lần gần đầy nhất là hai năm trước cùng cô đi Maldives, sau đó không xuất ngoại lần nào nữa.
Cô để hộ chiếu vào chỗ cũ, trước đây cô chỉ mở tủ quần áo của anh giúp anh cất quần áo hoặc sắp xếp hành lý, chưa bao giờ tò mò lục lọi bàn làm việc hoặc ví tiền, điện thoại, laptop và vật dụng riêng tư của anh, lúc này cô cảm nhận mãnh liệt rằng, cô hiểu quá ít về người đàn ông này.
Anh từ trước đến nay chưa bao giờ kể cho cô nghe những lần anh xuất ngoại, cùng anh đi Maldives là lần đầu tiên cô ra nước ngoài chơi, dĩ nhiên là rất hưng phấn, tất cả thủ tục đều do một tay anh lo, tiếng Anh của anh lưu loát, dù là làm thủ tục nhập cảnh hay lấy hành lý, đăng ký phòng ở khách sạn đến sắp đặt lịch trình, cô không cần phải lo lắng bất kỳ thứ gì. Cô đúng là đã từng hỏi anh, tốn hết bao nhiêu tiền, có phải là quá xa xỉ rồi không? Anh chỉ mỉm cười, nói kết hôn cả đời chỉ có một lần, anh lo được nên không cần phải hỏi chuyện tiền nong nữa.
Ngăn kéo bàn của anh đều không khóa, ngoài chiếc bút mực và quyển hộ chiếu được cất ở nơi sâu nhất này ra, chẳng có bất kỳ thứ gì khiến cô nghĩ ngợi, liên tưởng.
Cam Lộ không hề biết mình muốn tìm thứ gì. Cô thẫn thờ một lát rồi đến trước bàn của mình, mở ngăn kéo, bên trong đồ đạc lộn xộn và phong phú hơn nhiều, ngoài giấy tờ bằng cấp các loại ra, còn có rất nhiều đồ lưu niệm lặt vặt nhỏ có lớn có, lúc nhàn rỗi cô thích lật lại xem những quyển album hình được sắp xếp gọn gàng trong một ngăn tủ.
Cô từng cho Thượng Tu Văn xem tất cá hình chụp trước đây của mình. Cô và ông Cam, cha cô, sống vô cùng đạm bạc, nhưng ông Cam lúc không uống rượu cũng coi như là một người đàn ông kiểu cô thích chơi thú vui tao nhã của cuộc sống. Vào những ngày nghỉ, ông thường dẫn con gái đến một ngọn đồi ở ngoại ô chơi, bắt bướm làm tiêu bản hoặc nhặt các loại lá với nhiều hình dạng khác nhau làm kẹp sách. Ông thích chụp ảnh, ban đầu dùng máy ánh hiệu Hải Âu 135 kiểu cổ chụp rất nhiều ảnh đen trắng, sau đó dành dụm tiền đổi thành máy ảnh chụp phim màu, ghi lại tất cả những khoảnh khắc đáng nhớ của Cam Lộ từ nhỏ cho đến khi trưởng thành.
Thượng Tu Văn xem rất lấy làm thích thú, thỉnh thoảng lại đưa lời kình luận: “Thì ra lúc nhỏ em có khuôn mặt bánh bao, là một cô bé mũm mĩm.”, “Bức ánh chụp em ngồi trong vườn hoa trông ngố ngố rất đáng yêu”, “Cha em thương em thật đấy.”
Lúc Cam Lộ muốn xem ảnh cũ của anh thì anh lại xua tay: “Anh không thích chụp hình, có vài tấm thì mẹ cất rồi, hôm khác sẽ lấy cho em xem.”
Nhưng anh chẳng hề lấy, sau đó cô cũng quên luôn không hỏi đến nữa.
Anh từng lấy cớ giống hệt như vậy để thuyết phục cô không chụp ảnh cưới, cô cũng sợ phải tạo dáng để chụp ảnh nên vui vẻ đồng ý. Nhưng lúc đi du lịch, anh không hề từ chối chụp ảnh, hai người chụp chung không ít, đều được cô lưu lại trong đĩa CD, một số được rửa ra cất chung trong album hình của cô.
Cô chỉ biết cuộc sống của anh sau khi cô và anh quen nhau, còn trước đó cô hoàn toàn chẳng biết gì.
Không chỉ mối tình cũ mà anh cũng chưa bao giờ kể cho cô nghe cuộc sống thời đại học của anh, dù đó là một trường danh tiếng ở tỉnh bên; anh cũng chưa hề đề cập chuyện đi gặp bạn học cũ, bạn cũ với cô, người bạn mà anh hay qua lại trong cuộc sống chỉ có Phùng Dĩ An; còn chuyện anh và Phùng Dĩ An hợp tác mở công ty anh chỉ nói ngắn gọn là lúc trước làm việc trong công ty của ba anh ở thành phố W, tỉnh lỵ của tỉnh bên, sau khi ba anh đột ngột qua đời thì công ty đó cũng đóng cửa.
Đó là lần duy nhất anh nói về người cha sớm qua đời của mình, mắt anh tối sầm lại, tâm trạng dường như có một nỗi đau khó nói nên lời, cô và cha cô tình cảm sâu sắc nên cũng tự nhiên cảm thấy xót xa, cô ôm lấy
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu