Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ giằng co với phụ nữ có thai ư ? Được lắm, tiếp tục giằng co đi, để em khỏi phải khó xử trong việc có giữ đứa bé này lại hay không.”
“Lộ Lộ…”
Thượng Tu Văn kêu lên không lớn lắm nhưng giọng nói rất tức giận, Cam Lộ chưa bao giờ thấy anh tức giận như thế, bất giác rùng mình, chỉ thấy tia sắc lạnh lướt qua mắt anh, đây cũng là thứ mà cô chưa từng thấy qua, tim cô buốt giá, theo bản năng rụt tay lại. Thượng Tu Văn nắm chặt không buông, một lát sau, giọng anh dịu lại, mang theo chút thành khẩn : “Đừng nói như thế về con chúng ta.”
Cam Lộ nhìn anh như nhìn người xa lạ, mắt tràn đầy vẻ sợ hãi, nghi hoặc và đau đớn, dưới cái nhìn của cô, Thượng Tu Văn từ từ buông tay cô ra, xách va li lên: “Nếu em kiên quyết ra ngoài sống, anh sẽ cùng em đi tìm nhà rồi nói.”
Họ bước xuống lầu, vừa lúc Ngô Lệ Quân đi tản bộ về, bà nhìn chiếc va li trên tay Thượng Tu Văn, đang định mở miệng thì Thượng Tu Văn đã nói trước: “Mẹ, Lộ Lộ muốn ra ngoài ở vài ngày, con đưa cô ấy đi.”
Ngô Lệ Quân sa sầm mặt: “Thế này còn ra thể thống gì, cô đến làm náo loạn ở buổi họp báo đã là rất vô lý rồi, hai vợ chồng có chuyện gì mà không thể nói rõ với nhau, giờ còn đòi bỏ nhà đi. Tôi trước nay luôn cho rằng cô biết điều, hiểu đại cuộc hơn Vũ Phi…”
“Mẹ, đây là việc riêng của hai vợ chồng con, mẹ đi ngủ sớm đi, đừng lo.”
Ngô Lệ Quân còn định nói gì nữa nhưng ánh mắt Thượng Tu Văn khiến bà im bặt, bà rất ít khi nhìn thấy con trai tỏ ra khốn đốn như vậy, nhưng Cam Lộ thì hoàn toàn thản nhiên không tỏ ra bất kỳ một thái độ gì, môi mím chặt, rõ ràng là không định nói gì. Bà quét mắt nhìn hai người một cái rồi quay người đi thẳng vào phòng.
Chương 16: Những thứ anh cho, em không nhận nổi.
Thượng Tu Văn lái xe đưa Cam Lộ đến một khách sạn, thuê một phòng suite rồi đưa cô lên phòng, đợi cô tắm rửa lên giường, anh bước vào phòng ngủ, Cam Lộ đầu quay sang một bên, mắt nhắm nghiền, gương mặt thanh tú có chút sưng lên, điều mà trước nay chưa hề có, chiếc gối trắng toát càng làm tăng thêm vẻ nhợt nhạt và tiều tụy. Anh không cầm lòng được đưa tay ra, định vuốt ve cô nhưng khoảnh khắc vừa chạm vào da cô, khóe mắt đang nhắm nghiền bỗng trào ra nước mắt.
Anh khựng tay lại, hồi lâu, anh cúi xuống, hôn lên giọt nước mắt ấy, mùi vị mặn chát từ đầu lưỡi anh xuống đến tận tim gan anh, rồi lan tỏa khắp nơi. Anh đắp chăn cho cô, rồi vội vã ra ngoài, đóng cửa phòng ngủ lại.
Ngày hôm sau, Cam Lộ thức dậy thì thấy Thượng Tu Văn đã quần áo chỉnh tề ngồi trên sô pha ở phòng khách.
Sự mệt mỏi mấy ngày liền tấn công cô, cô dù khó khăn lắm mới ngủ được một giấc nhưng ngủ rất say, cơ bản không biết anh cả đêm ngủ ở ghế sô pha ngoài phòng khách, hay là vừa mới sáng ra đã đến rồi.
Lúc đánh răng, cô lại bị một trận nôn khan. Cô cố gắng nhớ lại sách hướng dẫn thai kỳ mà mình mua, hình như từ ngày thứ 50 bắt đầu có hiện tượng nôn vào buổi sáng, không biết bị trước như vậy có bình thường không, chứ đừng nói đến lúc ngồi trên máy bay đến thành phố J, cô bị chảy máu cam, nhưng cô không còn tâm trí, sức lực đâu để lo lắng đến chuyện này.
Cô đứng thẳng người lên, rửa mặt rồi thoa kem dưỡng, những động tác đơn giản lặp đi lặp lại mỗi ngày thế này gần như đã biến thành trách nhiệm mỗi buổi sáng, toàn thân cô mệt đến rã rời, hai tay vịn vào thành la va bô, nhìn vào gương chỉ thấy một người phụ nữ từ tóc tai, da dẻ đến thần thái đều chẳng chút sức sống, dường như chỉ sau một đêm mà già đi đến mấy tuổi.
Cô bất giác nhớ đến một đồng nghiệp ở trường Trung học Văn hóa ngày trước, sau khi có thai, chồng cô ấy ngoài việc đưa đón mỗi ngày dù chỗ làm của hai vợ chồng không hề gần nhau, anh còn thường xuyên lái xe máy mang cơm canh nóng hổi đến cho cô vào buổi trưa, đồng nghiệp xung quanh thường trêu chọc: “Cơm hộp tình yêu phục vụ tận nơi đến rồi.”
Thai phụ đó được chăm sóc kỹ đến mức da dẻ hồng hào, gương mặt lúc nào cũng rạng ngời hạnh phúc, thỉnh thoảng còn đầy vẻ tự hào kể cho các đồng nghiệp chưa sinh em bé nghe những gì mình trải qua trong quá trình mang thai.
Niềm vui bình dị như thế khiến người khác thật ngưỡng mộ, cũng làm giảm đi rất nhiều nỗi sợ hãi đối với việc mang thai của các cô gái trẻ trong đó có cả Cam Lộ.
Nhưng bây giờ đến lượt cô, cô lại vô cùng hoang mang, đừng nói đến sự kỳ vọng đối với đứa con này, cô thậm chí còn không biết ngày mai sẽ ra sao.
Nghĩ như thế, cô không thể nào tươi tỉnh bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Không biết đứng ngây ra bao lâu, Thượng Tu Văn xuất hiện trong gương từ lúc nào, anh bước đến, hai tay đặt lên vai cô: “Không khỏe à?”
“Vẫn tốt.” Cô cố gắng vực dậy tinh thần, cầm lấy son môi, nhưng lập tức nhớ ra lúc mang thai không nên trang điểm, lại đặt xuống, “Đi thôi.”
Thượng Tu Văn đưa Cam Lộ đi xem nhà. Khu vực gần trường trung học trực thuộc Đại học Sư phạm nhà cho thuê nhiều vô kể, không ít phụ huynh thuê nhà ở đây để tiện chăm sóc con cái. Cam Lộ cũng không muốn ở quá gần trường, những nhà cô chọn đều cách trường mấy trạm xe buýt. Nhưng đã xem liên tiếp hai nhà, một nhà thì đã cũ, kết cấu không hợp lý, thông gió, ánh sáng đều không tốt; một căn thì mới tinh nhưng vẫn còn đang trong giai đoạn trang trí, môi trường xung quanh phức tạp.
Không đợi Cam Lộ nói gì Thượng Tu Văn sau khi nghe xong điện thoại ngoài hành lang quay vào, nhìn khắp lượt căn hộ, lập tức nói cảm ơn rồi tạm biệt chủ nhà, không nói không rằng kéo cô ra ngoài.
Cô cũng không thích căn hộ này, càng chẳng có sức để giằng co với anh, lên xe, cô lấy địa chỉ, số điện thoại đã ghi sẵn, đang định gọi điện cho vị chủ nhà thứ ba thì điện thoại của Thượng Tu Văn reo lên. Anh cầm lên nghe, ban đầu chỉ trả lời rất đơn giản “ừm”, “ồ”, sau đó nói: “Cháu biết rồi cậu, ngày mai cháu sẽ đến đó.”
Không biết đầu dây bên kia nói gì, anh lại nói: “Được, cháu biết rồi. Chúng ta nói sau vậy.”
Cam Lộ tháo dây an toàn: “Anh đi lo việc của anh đi, tự em đi xem căn hộ còn lại được rồi, đều gần đây mà.”
Thượng Tu Văn giữ tay cô: “Em kiên quyết dọn ra ngoài sống, anh không ngăn cản, nhưng nhất định phải tìm cho em một chỗ ổn định anh mới yên tâm.”
Khóe miệng Cam Lộ nở một nụ cười chua chát, mệt mỏi nói: “Đúng rồi, em bây giờ là được thơm lây nhờ con mà, phải chú ý giữ gìn chứ.”
“Lộ Lộ, anh biết em xem trọng đứa bé, nhưng đó chỉ là vì muốn có con với em. Đừng nói những lời như thế nữa...”. Điện thoại anh lại reo lên, anh buồn phiền đưa lên xem, sau đó nhấn nút nghe, “Dĩ An, có chuyện gì không?”
Một lát sau, anh nói: “Dĩ An, cậu đến thành phố J trước, ngày mai tôi sẽ đến.” Ngừng một lát, anh cười, “Mẹ hoặc cậu tôi đã nói gì với cậu rồi đúng không.”
Lại một lát sau, anh gật gù: “Được, chúng tôi sẽ đến ngay.” Đặt điện thoại xuống, anh quay sang nói với Cam Lộ: “Dĩ An có một căn hộ còn trống, cậu ấy nói em nếu đang vội tìm nhà có thể đến ở chỗ cậu ấy trước, chúng ta đến xem nhé.”
Cam Lộ không ngờ anh
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu