Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ lại nhờ đến viện binh như thế, nhíu mày nói: “Hà tất phải làm phiền anh ấy, em không muốn phải mắc nợ tình cảm.”
“Cậu ấy nói nhà cậu ấy trang trí nội thất đâu vào đó đã bỏ trống gần một năm rồi, không xa trường em. Em đến xem trước đi đã, nếu thích, anh vẫn sẽ trả tiền thuê nhà cho cậu ấy.”
Phùng Dĩ An đã đến đó đợi sẵn, căn hộ của anh nằm ở tầng 25 của một tòa chung cư cao tầng bên bờ hồ, cảnh quan, vị trí đều rất đẹp, nội thất mới tinh, Phùng Dĩ An giơ tay chỉ chỉ: “Từ lúc mua nhà đến lúc thiết kế tôi đều không quan tâm, hoàn toàn là theo ý của cha mẹ tôi nhưng cũng không đến nỗi khó coi lắm. Hơn nữa, mẹ tôi yêu cầu rất cao, tất cả thiết bị đều bảo vệ môi trường, đồ điện gia dụng đều được trang bị đầy đủ, chỉ thiếu đồ dùng sinh hoạt mà thôi.”
Thượng Tu Văn vừa theo Phùng Dĩ An vào xem tất cả các phòng, vừa hỏi tình hình trị an. Cam Lộ nhìn hai người họ đi qua đi lại hết phòng này đến phòng khác, đầu óc mù mờ, nhất thời không biết nói gì, chỉ đứng đờ ra ở phòng khách.
Hai người trở lại phòng khách, Thượng Tu Văn nói với Cam Lộ: “Lộ Lộ, ở đây được đấy, không cần phải đi xem nhà khác nữa, lát nữa anh sẽ đi mua những thứ còn thiếu cho em.”
Cô không muốn giằng co với anh trước mặt Phùng Dĩ An, chỉ mím chặt môi không đáp.
Phùng Dĩ An chẳng hề có ý hỏi rõ ngọn nguồn, đưa chùm chiếc khóa cho Cam Lộ: “Chị chỉ cần yên tâm mà ở thôi, chìa khóa đều đưa chị hết, tôi sẽ không đến đây đâu.”
Cam Lộ vẫn lừng khừng, Thượng Tu Văn đã đón lấy: “Cám ơn cậu, Dĩ An.”
“Tu Văn, giữa chúng ta có cần phải khách sáo thế không?” Dĩ An cười nói, quay sang Cam Lộ: “Lộ Lộ, sáng mai Húc Thăng có hội nghị bán hàng, liên quan đến việc điều chỉnh kế hoạch bán hàng cả năm, vô cùng quan trọng, e rằng ngày mai chúng tôi đều phải đích thân đến thành phố J.”
“Lời nói này thật...” Cam Lộ chán nản nói: “Dĩ An, anh có khi nào thấy tôi cản đường ai đó chưa.”
Thượng Tu Văn cười gượng: “Được rồi Dĩ An, tôi xuống dưới mua chút đồ, cậu ở đây đợi tôi một lát.”
Phùng Dĩ An tiện tay kéo tấm vải trắng che bụi ra, để lộ chiếc sô pha màu nâu: “Lộ Lộ, sắc mặt chị không tốt, đến đây ngồi một lát đi, tôi đến chỗ quản lý chung cư xem xem có người giúp việc không, kêu họ đến lau dọn cho sạch sẽ.”
“Dĩ An, anh khoan đi đã.” Cam Lộ ngồi xuống: “Tôi có chuyện muốn nói với anh, anh đã biết vai diễn của Tu Văn ở Húc Thăng từ lâu rồi phải không?”
Phùng Dĩ An giơ tay lên: “Có trời đất chứng giám, anh ấy trước giờ chưa hề nói với tôi. Tôi cũng là xem báo mới biết chủ tịch mới của Húc Thăng là ai, lúc đó còn rất ngạc nhiên nữa là. Sau khi nói chuyện điện thoại với tổng giám đốc Ngụy ở bộ phận quản lý bán hàng, tôi mới hiểu được đôi chút.”
Cam Lộ biết tổng giám đốc Ngụy mà anh nói là con rể thứ hai của Ngô Xương Trí, Ngụy Hoa Sinh, cô nghĩ, chí ít, người nhà họ Ngô cũng đã biết từ lâu, cô thẫn thờ nhìn về phía trước không nói gì nữa.
“Ngụy tổng nói với tôi, hội đồng quản trị họp rất lâu, Tu Văn trước sau đều từ chối, nhưng ngoài phải làm vậy ra không còn cách nào khác để giải quyết vấn đề mà Húc Thăng đang gặp phải. Một mặt, chủ tịch Ngô gánh một phần trách nhiệm thay cho quý tử của ông ấy, không thể tiếp tục ngồi ở vị trí đó; mặt khác Viễn Vọng rót vốn vào là có điều kiện, anh ấy phải có trách nhiệm với cổ đông của Viễn Vọng. Ngoài anh ấy ra, không còn ai thích hợp cả.”
“Rốt cuộc chỉ có mình tôi là con ngốc trong con mắt của mọi người.” Cam Lộ cười tự mỉa mai.
“Lộ Lộ, cô không vui vì chuyện này sao? Tu Văn có suy nghĩ của anh ấy, lại cũng chẳng phải việc gì lớn, sự việc quá cấp bách nên không kịp thương lượng với cô, không cần phải tức giận như thế.”
Cam Lộ chua chát nói: “Tôi không tức giận, chẳng lẽ phải chấp nhận nó như một chuyện sung sướng bất ngờ hay sao?”
“Có lẽ anh ấy có nỗi khổ riêng.”
“Ai cũng có nỗi khổ riêng, nếu thật có nỗi khổ thì tốt nhất là nuốt vào trong tự mình giữ lấy, đâu cần phải hi vọng người khác thông cảm một cách điều kiện như vậy được.”
Phùng Dĩ An rõ ràng không ngờ Cam Lộ lại nói những lời lạnh lùng như vậy, liền ngớ ra: “Lộ Lộ, chị là vợ anh ấy, không phải người khác, nên thông cảm cho anh ấy mới phải.”
“Dĩ An, anh chưa kết hôn, nhưng anh cũng từng yêu, nếu người yêu của anh chuyện gì cũng giấu anh, anh sẽ làm như không có chuyện gì không?”
Phùng Dĩ An nghĩ ngợi, thở dài: “Không, thẳng thắn mà nói, đối với những chuyện này, càng yêu lại càng tính toán, không yêu mới có thể ra vẻ thản nhiên. Nếu tôi không xét nét, chắc đã không chia tay với Tân Thần. Vốn dĩ tôi muốn kết hôn với cô ấy xong sẽ sống ở đây, nhưng bây giờ không muốn nhìn thấy căn nhà này thêm phút giây nào nữa.”
Cam Lộ không ngờ mình lại đụng chạm đến chuyện đau lòng của anh ta, nhưng bây giờ cô chẳng có sức lực đâu để đi an ủi anh ta, chỉ im lặng thở dài.
“Tu Văn rất quan tâm đến chị, anh ấy bình thường là người rất thản nhiên, chị xem bộ dạng lúc nãy của anh ấy, rõ ràng là đã mất đi vẻ bình tĩnh thường thấy. Lúc anh ấy kiểm tra phòng tắm còn thử xem nền nhà lúc ướt có trơn trượt không nữa, nói phải mua vài miếng thảm chống trơn, chị bây giờ tuyệt đối không thể bị ngã.”
Cam Lộ cười thê lương: “Anh ấy chỉ là quan tâm đến đứa con trong bụng tôi mà thôi.”
Phùng Dĩ An nhất thời không biết nói gì.
Cam Lộ mệt mỏi tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại.
Phùng Dĩ An ngày đầu tiên nhận được thông báo họp hội nghị bán hàng, anh và Ngụy Hoa Sinh trước nay giao tình rất tốt, đã nghe anh ta kể đại khái vụ việc xảy ra trong buổi họp báo. Lúc Ngụy Hoa Sinh kể đến đoạn Thượng Tu Văn bị vợ tát ngay trước mặt bao nhiêu người, anh cũng vô cùng kinh ngạc. Hôm nay lại lần lượt nhận được điện thoại của Ngô Xương Trí và Ngô Lệ Quân, hai người đều giao phó cho anh nhiệm vụ phải khuyên Thượng Tu Văn đến thành phố J họp đúng giờ, cách nói cũng vô cùng căng thẳng, anh không biết giữa vợ chồng Thượng Tu Văn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Lúc này chỉ thấy sắc mặt Cam Lộ nhợt nhạt, tiều tụy, anh thật không nhẫn tâm chút nào.
“Như vầy đi, chị vào phòng nằm một lát, trong đó có một cái tràng kỷ, sẽ thoải mái hơn ở đây.”
Phùng Dĩ An dìu Cam Lộ vào phòng ngủ, bên trong trên chiếc giường chỉ trải một tấm drap hiệu Simmons, bên cửa sổ là một chiếc tràng kỷ màu đỏ sậm, Phùng Dĩ An kéo tấm vải trắng che bụi ra. Cô nằm lên đó, cơ thể yếu ớt dán chặt vào chiếc nệm êm mịn dưới lưng, từ từ thở ra.
Cô cảm thấy việc mình nằng nặc đòi dọn ra ngoài rõ ràng là chuyện riêng giữa cô và Thượng Tu Văn, nhưng bị Phùng Dĩ An đột nhiên khơi ra thì lại trở thành việc cô gây chuyện vô lối.
Nằm trong căn phòng xa lạ, trái tim cô tê dại, không biết ngày mai mình sẽ ra sao. Tay cô bất giác đưa lên vuốt ve bụng mình.
Đầu hè năm ngoái, để chuẩn bị cho việc có thai, Cam Lộ đã mua không ít sách về nghiên cứu tỉ mỉ, cô đã có những kiến thức lý thuyết về việc thụ thai cũng như quá trình phát triển của thai nhi, nhưng giờ phút này, cô lại chẳng có chút khái niệm gì với sinh linh bé nhỏ đang dần thành hình trong bụng cô, mấy hôm
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu