Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ bản thân, đúng là muốn thư giãn thì phải phóng túng bản thân trước, mà muốn phóng túng thì phải thư giãn trước.
Vốn nghĩ tối nay tâm trạng lên bổng xuống trầm đủ cả rồi, vừa rẽ ngang, hình dáng cao lớn của Lâm Kiều lại nói cho tôi biết, đến đường cùng khắc có cách thông, vui quá hóa buồn mãi mãi là chân lý không thay đổi, cuộc sống nhiều kích thích, chuyện xưa kia có lẽ vẫn chưa chấm dứt.
Tôi dự cảm sắp có chuyện phát sinh, bởi vì chỗ Lâm Kiều đứng là chỗ tôi buộc phải đi qua nếu muốn về phòng, muốn tránh cũng không có cách nào, quả là một thiết kế cực kỳ sai lầm. Anh ta đứng nguyên chỗ đó, lẳng lặng nhìn tôi. Tôi nhanh chóng quay đầu nhìn phía sau, thấy không có người khác, mới khẳng định anh ta đang nhìn mình.
Trong tiếng nhạc ồn ào bỗng truyền đến tiếng thủy tinh rơi xuống đất vỡ tan. Cúi đầu nhìn, phát hiện lúc đi không cẩn thận đã làm vỡ bình hoa trang trí cạnh lối đi. Tôi không hề hay biết nó vừa đổ đã vỡ như thế, có thể thấy được không phải là tôi cố ý đâm vào.
Tôi ngơ ngác nhìn bình hoa đã nát tan trước mắt, cảm thấy việc này không ổn rồi. Quả nhiên từ đâu chạy tới một cô nàng nhân viên phục vụ như hoa như ngọc, đánh giá tôi từ đầu đến chân, nở một nụ cười công nghiệp: “Thưa cô, theo quy định của chúng tôi, nếu làm hỏng đồ sẽ phải đền bù, bình hoa này giá ba ngàn, cô trả tiền mặt hay dùng thẻ tín dụng?”
Đầu óc tôi nhất thời tê dại, nhanh chóng cười đáp lại cô ta: “Cô xem, trên người tôi không mang nhiều tiền như vậy, bằng không thế này đi, tôi sẽ dọn dẹp chỗ này, cũng giảm bớt phí tổn phục vụ, sau đó thì để lại chứng minh thư, lập tức mua một bình hoa giống như đúc đền bù được không?” Lâm Kiều vẫn đứng đó không xa nhìn tôi. Đó là khuôn mặt của chàng thiếu niên mà tôi đã từng thích khi chưa biết tự trọng là gì, thời điểm đó anh ta rất sĩ diện, tháng năm trôi qua chỉ như một cái chớp mắt, gặp lại trong tình huống mất mặt thế này, anh ta lại bàng quan khoanh tay đứng nhìn, cảm giác của tôi vô cùng phức tạp. Nhưng sự phức tạp đó chỉ tồn tại trong một cái chớp mắt, tôi lập tức nghĩ hành động như vậy mặc dù mất mặt, nhưng nói không chừng có thể thương lượng từ ba ngàn xuống chỉ còn phải đền ba trăm, trong lòng lại thoải mái trở lại. Bình hoa kia ở chỗ bán buôn nhiều nhất cũng không quá ba trăm, cứ đem giá của hoa quả trong này cùng với hoa quả bên ngoài, giá đội lên gấp bao nhiêu lần là biết, lại dùng giá bình hoa chia cho bội số này, có thể dễ dàng tính ra được.
Nhân viên phục vụ nhìn tôi từ đầu đến chân một lần, nụ cười công nghiệp vụt tiêu tan, nhíu mày nói: “Cô chờ một chút, tôi đi hỏi ý kiến quản lý của chúng tôi.” Nói xong quay đầu bước đi.
Cửa của căn phòng bên cạnh đột nhiên mở, tiếng nhạc theo đó bay ra ngoài. Lâm Kiều không hề quay đầu, nghiêng người dựa vào tường đứng nói đó, mặc áo sơ mi và áo len màu nâu, từ trên cao nhìn xuống, phong tư lỗi lạc. Năm đó tôi thích anh ta, vì giữa cái thời đại đảo điên nam chẳng ra nam, nữ chẳng ra nữ, anh ta đứng dưới ánh thái dương, đẹp đến người khác phải ngẩn ngơ, lại không có chút nữ tính ẻo lả. Có giọng nam ngâm nga “Dưới đáy lòng, trăm ngàn lần tự nhủ, trăm ngàn lần không ngừng nói, chỉ sợ không còn kịp nữa tồi, chính là còn chưa nói cho em, xin lỗi, anh yêu em, không có em anh không thể hít thở” gì gì nữa đó. Tôi thở dài ngồi xuống nhặt thủy tinh, có ai rời xa ai mà không thể hít thở đâu? Chỉ có người rời khỏi không khí thì không thể hô hấp thôi.
Lâm Kiều đi đến bên người tôi, tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, sau một lúc lâu, anh ta nói: “Em thay đổi rất nhiều. Anh nhớ rõ em khi đó, cái gì cũng không để ý, vì năm đấu gạo không bao giờ chịu quỳ gối khom lưng.”
Một mảnh thủy tinh sơ ý cắt qua tay, một giọt máu rơi xuống, anh ta liếc mắt một cái nhìn thấy, ngồi xổm xuống, cầm lấy ngón tay của tôi, tôi giãy giụa theo bản năng, tay anh ta cứng lại, đột nhiên nói: “Đây là cái gì?” Ánh mắt anh ta dừng ở vệt sẹo hình cánh cung trên cổ tay tôi, đúng là vết sẹo để lại sau lần tôi tự sát năm đó.
Anh ta học y, vết sẹo trên cổ tay tôi lưu lại còn rõ ràng, rất dễ phân biệt, không đợi tôi trả lời, anh ta cũng đã tự hiểu đáp án, chậm rãi ngẩng đầu nhìn: “Nhan Tống, em từng tự sát?” Tôi nghĩ đó là một câu trần thuật, không cần trả lời, tiếp tục giằng tay lại. Anh ta đột nhiên trở nên hun hãn, một tay kéo lấy tay tôi áp lên tường, giọng nói run rẩy: “Năm năm rồi, anh luôn tìm em, em nói với anh em sống rất tốt, em từng nói em sống rất tốt, tại sao em lại tự sát?”
Tôi chưa bao giờ thấy anh ta trong trạng thái này, hoàn toàn mất khống chế, tôi bị anh ta ép đến không thể hô hấp, nhưng tốt xấu cũng nghe hiểu một câu cuối cùng kia. Câu hỏi đó đã kích thích tôi, nguyên nhân khiến cho tôi bị dồn đến bước đường tự sát là chuyện xếp thứ hai trong danh sách những chuyện tôi không muốn nhớ lại và đối mặt, tuy rằng chưa toại nguyện nhưng tôi cảm thấy, lưỡi dao kia găm xuống, dù sao tôi cũng đã tự giết chết một góc nào đó trong mình. Mặc dù ai cũng sẽ có ngày bị mài mòn các góc cạnh, mặc kệ khi còn trẻ có đường đường “không vì năm đấu gạo mà khom lưng” hay không, con người ta cũng sẽ bị hoàn cảnh bào mòn, cái khác là, tôi đã tự dùng lưỡi dao để bào mòn bản thân đi, là sản phẩm tự chế biến, bảo đảm chất lượng, tác dụng phụ công bố rõ ràng. Nhưng khi đó quả thật không còn biện pháp nào khác. Tôi nhìn mấy ngọn đèn trên trường nói: “Anh đừng tưởng tôi vì tình mà tự sát, mẹ tôi ngồi tù, bà ngoại tôi bệnh nặng, tôi cũng chẳng được đi học, nhà chúng tôi không có tiền, ngay cả năm đấu thóc cũng không có, tôi không tự sát cũng chỉ lưu lạc phong trần thôi, anh xem, tôi cũng không còn cách nào đúng không? Nếu còn hy vọng, có ai lại đi tự tử…” Tôi lại suy nghĩ một lần, cảm thấy lời này không đúng, không có tính phổ biến. Đang muốn đổi thành “Nếu còn hy vọng, người bình thường nào lại đi tự tử.” Thì bị vẻ mặc của Lâm Kiều chặn lại.
Lông mày anh ta nhíu chặt lại, sắc mặt tái nhợt, giống như tôi làm tổn thương anh ta, hoặc là anh ta bị viêm ruột thừa cấp tính lại thêm thủng dạ dày… Tóm lại, phong cách thanh nhã trước giờ của anh ta lúc này… thật không thanh nhã.
Tôi bị anh ta làm hoảng sợ nên quên động tác trên tay, không biết có phải nguyên nhân tại ngọn đèn hay không, tôi đột nhiên cảm thấy con người này trở nên xa lạ, anh ta dùng tay giữ mặt tôi, hơi hơi run: “Anh đã đi tìm em, anh vẫn ở nơi đó đợi em, nhưng em không cho anh tìm được, cũng không tới tìm anh.”
Sau một hồi lâu tôi mới tỉnh táo lại, ngạc nhiên nói không nên lời: “Hai chúng ta chỉ là bạn bè, mà xảy ra chuyện như vậy rồi, tôi cũng cho rằng tình bạn đã đến lúc chấm dứt, cho dù là anh tìm tôi hay tôi tìm anh cũng chẳng có nghĩa gì, anh nói xem phải hay không?”
Anh ta đột nhiên cười một tiếng, gục đầu xuống vai tôi: “Trải qua nhiều chuyện như vậy em còn cho rằng giữa chúng ta chỉ là tình bạn? Em không biết rằng anh đối với em…”
Trong lòng tôi nhảy dựng, dự cảm đây là một câu cực kỳ quan trọng.
Nói chung là, khi đến tình tiết cao trào, cho dù là tiểu thuyết ngôn tình hay là tiểu thuyết võ hiệp, lời thoại quan trọng như thế không bao giờ có cơ hội được nói hết, nếu không phải người nói đột nhiên bị ám sát, thì cũng là người nghe đột nhiên bị ám sát. Giờ phút này, tôi và Lâm Kiều tuy rằng bình yên vô sự, nhưng những lời này anh ta cũng không thể nói hết. Nguyên nhân không phải bởi anh ta, mà là bởi sự xuất hiện bất ngờ của Hàn Mai Mai phá đám… Tôi nghĩ, thế này coi như là phù
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu