Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ ta cười một tiếng, trán cọ cọ vào trán tôi: “Tống Tống, em thông minh như vậy, chẳng lẽ không biết tôi nghĩ gì?”
Tôi cố gắng ngửa đầu ra phía sau, nhưng phía sau gáy là tường, từ trán cọ trán biến thành mũi chạm mũi. Hơi thở anh ta như bao vây tôi, quả thực khiến tôi khóc không ra nước mắt, tim đập thình thịch, không thể nào thở nổi.
Tôi một lòng cho rằng anh ta uống say, muốn cứu vớt tránh cho anh ta lầm đường lạc lối, giãy giụa nói: “Tôi thật sự không biết anh muốn làm gì?”
Bờ môi của anh ta tiến đến, tôi kêu to: “Tôi biết rồi, tôi biết rồi, anh, anh, anh…” Anh ta cắn chóp mũi của tôi một cái: “Chậm rồi!”
Một giây sau, bờ môi anh ta đã dán lại môi tôi đầy lưu luyến. Trong đầu giống như có một thứ gì đó nổ mạnh trong nháy mắt, nhanh chóng truyền khắp toàn thân, khiến toàn thân tôi trống rỗng.
Anh ta cắn môi dưới của tôi, hàm hồ nói: “Ngoan, mở miệng ra.” Tôi không biết có phải mình mở miệng ra rồi không, căn bản không biết bản thân mình đang làm cái gì. Đầu lưỡi của anh ta đã bắt đầu tiến vào, giống như mưa rền gió dữ quấy đảo, đầu lưỡi bị quấn quýt dây dưa. Tôi cảm thấy hai chân bủn rủn, thốt ra một tiếng rên nhẹ, cơ thể như bị ai đó châm ngòi, từ từ thiêu đốt ruột gan.
Lúc tỉnh táo lại, tôi phát hiện không biết khi nào hai tay mình đã được tự do, một bàn tay khoát lên vai Tần Mạc, một bàn tay đặt trên ngực anh ta. Tần Mạc mỉm cười nhìn tôi, dưới lớp áo len, có thể cảm giác được nhịp tim đập đầy mạnh mẽ… Anh ta còn sống, tôi cũng còn sống.
Trong nháy mắt, tôi không biết mình cảm thấy thế nào, chỉ biết trong đầu lặp đi lặp lại hai ý nghĩ. Thứ nhất, tôi bị cưỡng hôn, thứ hai, tôi bị cưỡng hôn nhưng lại không hề phản kháng, rất nghe lời, mặc nước chảy thành sông… Nhận thức này quả là làm cho người ta tuyệt vọng. Năm năm nay tôi vẫn giữ mình trong sạch, nghĩ đến bản thân mình có con trai, không thể liên lụy đến mầm non đất nước. Mọi ngày như một cùng bạn bè nam giới phân chia ranh giới, không động dù chỉ một ngón tay. Bạn bè đều nói tôi không phải người tùy tiện, tôi cũng đồng ý với nhận xét đó, nhưng hôm nay, giờ phút này, tôi mới phát hiện, tôi không phải người tùy tiện với những người bình thường, nhưng sẽ tùy tiện với những người siêu việt hơn người thường…
Tôi dùng tay đẩy anh ta, anh ta lại thuận thế giữ lấy tay tôi. Tôi muốn tránh đi, anh ta nhíu mày. Tôi nói: “Anh mau buông tôi ra, mau buông ra, anh không thấy đang có người nhìn à?”
Hai nhân viên phục vụ đã cách đến mười mét nhưng vẫn không bước tiếp, ngẩn ngơ nhìn hai chúng tôi.
Anh ta liếc mắt nhìn bọn họ một cái, lại quay đầu, không hề có ý muốn buông, trên mặt vẫn hiện vẻ quân tử, anh ta nói: “Chuyện này không làm rõ, thì những gì tôi đã làm thành vô dụng mất…”
Tôi giật mình một cái, cảm giác như biết anh ta đang nói gì, mà lại cũng như không biết.
Anh ta nói: “Chúng ta quen nhau một thời gian rồi, em cảm thấy tôi đối với em thế nào?”
Tôi lăm lăm nói: “Tốt lắm, anh đối với tôi tốt lắm.”
Anh ta nói: “Vậy em cảm thấy vì sao tôi lại đối với em tốt như vậy?”
Tôi nhớ lại những điều mình đã suy nghĩ nói: “Bởi vì anh là ba nuôi của Nhan Lãng, tôi chỉ là mẫu bằng tử quý.”
Anh ta nhíu mày: “Nhầm rồi. Đó là vì tôi đang theo đuổi em.”
Không biết cánh cửa nào đó đột nhiên mở ra, lại bỗng nhiên đóng lại. Tôi nghĩ, những điều vừa rồi liệu có phải là ảo giác?
Ảo giác vẫn cứ tiếp tục. Trong ảo giác có tiếng nói: “Em rất sợ?”
Tôi gật đầu một cách khó khăn.
Ảo giác tiếp lời: “Trước giờ chưa từng nghĩ đến?”
Tôi lại gật đầu một cách khó khăn.
Ảo giác nghe xong hắt xì một cái, giọng nói đột nhiên trở nên rất chân thật, tôi giật mình ngẩng đầu: “Anh bị cảm?” Ánh mắt liếc sang cổ tay áo anh ta, lại bỏ thêm một câu: “Hình như cúc tay áo anh bị tuột rồi.”
Anh ta buông tay cúi đầu nhìn cổ tay áo, mãi không cài lại được, tôi ở một bên nhìn âm thầm sốt ruột, Anh ta đột nhiên ngừng tay, ngẩng đầu bất đắc dĩ nhìn tôi: “Tất cả những lời tôi vừa nói em nghe rõ chứ?”
Anh ta nhắc đến, đầu óc tôi lập tức trống rỗng, hơn nữa không phải là trống rỗng bình thường, mà tựa như để giấy trắng nộp bài trong kỳ thi đại học, trán vã mồ hôi.
Tôi lau mồ hôi trên trán: “Nghe thì nghe rõ rồi, nhưng cái chính là không thể nào hiểu được… Tôi cảm thấy, tôi nên suy nghĩ cẩn thận…”
Anh ta liếc nhìn tôi một cái, trầm tư: “Em đừng nghĩ thì hơn, tôi chỉ nhắc nhở em một chút thế thôi, việc này không vội, chúng ta có thể từ từ phát triển.” Nói xong đưa tay đến trước mặt tôi: “Giúp tôi cài cúc.”
Tôi làm bộ bình tĩnh giúp anh ta cài nút áo, anh ta vừa lòng gật đầu, đưa tay xoa xoa đầu tôi: “Chờ tôi, tôi đi vào lấy vài thứ.”
Tần Mạc mở cửa vào phòng rồi, mà tôi, không chống đỡ được trượt theo vách tường ngồi bệt xuống.
Thì ra không phải anh ta uống rượu, thì ra là anh ta đang theo đuổi tôi, hai cái “thì ra” lại không phải ảo giác, thì ra anh ta còn nói chúng tôi có thể từ từ phát triển.
Cho dù ông trời cho tôi một ngàn khả năng, tôi cũng không dám nghĩ đến khả năng này, ông trời, ông quả thật quá cao thâm rồi.
Giống như lấy đà thật lâu, không ngờ lại đột ngột tăng tốc độ như thế, trái tim xuất phát từ nơi sâu nhất, chạy điên cuồng, càng chạy càng nhanh, cuối cùng bật ra khỏi sự trói buộc của lồng ngực. Tôi cúi đầu nhìn xuống, đột nhiên có một ý nghĩ, nó sẽ không thật sự giãy từ bên trong mà nhảy ra chứ? Nghĩ đến tình cảnh kia, đột nhiên rùng mình một cái, tự mình làm mình hoảng sợ. Tim đang đập thình thịch, tôi phỏng chừng nhịp tim lên đến hai trăm lần một phút, cũng đủ làm trụy tim, hơn nữa hoảng hốt nhận ra toàn bộ thế giới cũng đang nảy lên với tần suất hai trăm lần một phút, quay cuồng như một cái kính vạn hoa khổng lồ.
Tuy tôi từng được nghe về cô bé lọ lem được gả vào nhà giàu, nhưng chưa từng nghe nói cô bé lọ lem đã có con được gả vào nhà giàu, tôi ngẩng đầu nhìn ánh đèn mờ ảo trên tường, cảm thấy chuyện này hoàn toàn rời bỏ khoa học thường thức, hoa khọc hiện đại đã không giải thích nổi, chỉ có thể dựa vào tử vi.
Tôi lấy di động ra bấm số, cố sức nuốt một ngụm nước miếng, vội vã nói với Chu Việt Việt: “Chu Việt Việt, cậu lên mạng tra giúp mình một chút, đúng đúng, chính là blog Tiểu Vương Tử viết về cung hoàng đạo rất chuẩn đấy, cậu tra giúp mình xem có phải cuối tuần này chòm sao Kim Ngưu có vận đào hoa không…”
Giọng nói Tần Mạc lạnh lùng vang lên: “Cuối tuần này chòm sao Kim Ngưu phạm phải Thái Tuế, không phải đào hoa.”
Điện thoại trong tay tôi run lên, vừa ngẩng đầu nhìn, anh ta đã mặc áo khoác, tay cầm một túi nilon.
Tôi lúng túng nói: “Anh nhanh thật đấy.”
Anh ta ừ một tiếng: “Cũng không có gì nhiều, chỉ hai cái ô che thôi.”
Tôi nghĩ dạng ô che gì cần dùng “cái” làm lượng từ, một đoạn quảng cáo đột nhiên lóe lên trong đầu tôi rồi biến mất: “Áo mưa ta vẫn dùng Điêu Bài, cần trong suốt ta dùng Điêu Bài. Đúng, áo mưa Điêu Bài, lợi ích thực tế, ta vẫn dùng nó. Áo mưa Điêu Bài, thời đại thay đổi rồi, bay bay bay bay.” Khuôn mặt rất nhiều năm qua chưa biết đỏ là gì của tôi đột nhiên đỏ lên.
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu