Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ dây ngòi cháy rất nhanh. Tần Mạc kéo tôi ra sau, cây pháo hoa bắn vọt lên, lại một màn mưa hoa rải xuống. Tần Mạc ôm tôi, nói khẽ bên tai “Lúc nó bay lên thì đừng đứng gần quá.” Dừng một chút: “Việc đốt pháo hoa này, tôi tin người bình thường sẽ không bao giờ bị thương, nhưng em thì khó nói lắm.” Tôi ngẩn ra hai giây, khi định thần lại nhận ra những lời này chẳng hay ho gì, bèn giơ chân hung hăn giẫm xuống mũi giầy anh ta. Anh ta kêu lên một tiếng, tôi nhịn cười quay đầu thân thiết nói: “Xin lỗi, xin lỗi, không cẩn thận giẫm lên chân anh rồi, thật là xấu hổ quá đi.” Anh ta kiên nhẫn nhìn tôi, khóe miệng giật giật: “Em đúng là nhỏ nhen.” Hiếm có lúc anh ta cam chịu, trong lòng tôi sung sướng, nhịn không được đắc ý vênh váo, cúi người xuống ra sức nhấn gót chân, cuối cùng cũng thành công nghe được một tiếng hít dài, tôi ngẩng đầu vô tội hỏi: “Còn đau không? Chỗ này đau hay là chỗ này? Chỗ kia có đau hay không?” Dứt lời lại tiếp tục dùng sức, anh ta nhìn tôi không chớp mắt, nhìn lâu, nụ cười tôi cứng lại trên mặt, hình như quá trớn rồi… Anh ta nâng cằm tôi lên, lập tức đặt môi xuống, nhẹ nhàng rồi lại buông ra, trong mắt tràn ngập ý cười: “Tôi cũng nhỏ nhen, chúng ta huề nhau.”
Tôi nghĩ không biết chuyện gì xảy ra thế này, tại sao tôi lại đi giẫm lên chân Tần Mạc, cái này chẳng phải là chủ động tán tỉnh người ta hay sao. Hai từ “tán tỉnh” vừa bật ra trong đầu, tôi lập tức bị chấn động. Suy nghĩ nửa ngày, đưa ra một kết luận, tất cả những điều này là bản năng, xem ra ở phương diện thủ đoạn đối với đàn ông, tôi rất là có tiềm lực, không biết nên mừng hay nên tủi đây. Kết luận này làm cho người ta không thể nào phản ứng nổi, mà anh ta đã cúi xuống tìm những cây pháo hoa còn lại, xếp thành một hình ngũ giác, sau đó quay người nói với tôi: “Em chịu trách nhiệm đốt hai cái này, anh sẽ đốt ba cái này, xem xem bắn lên trời cùng một lúc có hiệu quả gì.”
Nghe anh ta nói như vậy, tôi cũng rất mong chờ, lập tức quên việc tự hỏi vừa rồi, vui vẻ chạy đến giúp châm lửa. Pháo hoa bắn ầm ĩ, bầu trời đêm đại học T đột nhiên bừng sáng, những nghiên cứu sinh từ những toàn nhà bên cạnh ló đầu ra, không ít nam sinh huýt sáo. Trên bầu trời có từng đám tàn lửa rơi xuống, mà những sinh viên thì nô nức như thể trên trời rơi xuống hàng xấp hàng xấp tiền mặt vậy. Thực sự ngôi trường này đã yên tĩnh lâu quá rồi.
Tôi không khỏi tán thưởng: “Thật là đẹp, thế này không biết tốn bao nhiêu tiền.”
Tần Mạc ngẩng đầu nhìn bầu trời sáng rực: “Dù sao cũng không phải tốn tiền của chúng ta, em cũng đừng đau lòng.” Tôi cũng ngẩng đầu nhìn: “Ừm, tôi không đau lòng, chỉ cần không phải tiêu tiền của tôi, tôi sẽ không đau lòng.”
Trong lúc nói chuyện với Tần Mạc, đôi nam nữ đánh bóng rổ kia cũng chạy đến gần. Cô gái nói: “Ôi mẹ ơi, thật lãng mạn.”
Anh chàng kia chào hỏi Tần Mạc từ xa: “Người anh em, cậu thật siêu phàm, vì bạn gái mà làm lớn như vậy, nhưng mà tôi nói này, thừa dịp bảo vệ còn chưa đến, hai người nhanh chóng chạy đi, nếu bị bắt rồi, viết bản kiểm điểm chỉ là chuyện nhỏ, chỉ sợ bị phạt tiền, lại là hai người, còn bị phạt hai lần, rất tiếc của đấy.”
Tôi nghe giọng nói này hết sức quen tai, quay đầu cẩn thận nhận mặt, trong ánh lửa dập dờn nửa sáng nửa tối, cậu ta nhận ra tôi trước: “Nhan Tống? Thì ra là cậu?”
Vừa lúc một cây pháo hoa nổ mạnh trên đỉnh đầu chúng tôi, thấy rõ mặt người kia, tôi cũng giật mình, cười gượng gạo hỏi: “Ha ha, tổ trưởng, thật là trùng hợp, không nhận ra cậu. Cậu đánh bóng rổ với bạn gái trong mưa sao, thật là mới mẻ, hai người cứ tiếp tục, cứ tiếp tục đi.”
Tổ trưởng khoát tay: “Cậu đừng hiểu lầm, là em khóa dưới thôi, ngày mai cô ấy kiểm tra ném bóng rổ ba điểm, nhờ tôi luyện tập một chút. Nhưng còn cậu, có bạn trai khi nào vậy? Hôm qua có một người từ bên chương trình “Giai điệu âm nhạc” còn sang nhờ tôi nghe ngóng xem cậu thế nào, không ngờ giấu kỹ như vậy, không giới thiệu bạn trai cho tôi biết?”
Tôi nhanh chóng chặn đứng câu chuyện: “Không phải bạn trai của…”
Tần Mạc đang từ phía sau tôi đi đến: “’Giai điệu âm nhạc’ gì?”
Đồng tử của tổ trưởng và đàn em khóa dưới kia trong nháy mắt phóng đại lên, trợn tròn, cô em gái khóa dưới phản ứng nhanh hơn, thất thanh nói: “Kiến trúc sư Tần?” Tôi nghĩ chuyện này phải giải thích rõ ràng, đang muốn không ngừng cố gắng bổ sung câu vừa rồi, lại bị Tần Mạc liếc mắt một cái. Tôi lập tức nhớ đến tình trạng bi đát của Trịnh Minh Minh, nháy mắt cảm thấy có lẽ đây không phải là thời cơ tốt để giải thích.
Tần Mạc vươn tay: “Tần Mạc, bạn trai Nhan Tống.”
Vừa rồi có lẽ không phải thời cơ tốt để giải thích, nhưng từ nay về sau, tôi dự cảm bản thân chắc không còn thời cơ để giải thích nữa rồi…
Dường như tôi đã tưởng tượng được cảnh ngày mai tất cả những người trong tổ chuyên mục đều biết, mỹ nhân kế mà Nhạc Lai đưa ra lần trước không được tổ trưởng thông qua, lần này nhất định sẽ bị lật lại: “Tống Tống, vì làm cho Tần đại kiến trúc sư nhiệt tình phối hợp với tiết mục, tập thể của chúng ta đã đưa ra một quyết định hết sức sáng suốt, đem cậu tẩy trần đưa đến giường của Tần đại kiến trúc sư…” Sau lưng tôi gió đêm gào rít, làm tôi sợ run người.
Tổ trưởng ngây người hồi lâu, sau đó đưa tay đến bắt tay Tần Mạc: “Người phụ trách chuyện mục “Học thuật quảng giác” của truyền hình đại học T, Lê Quân… đồng nghiệp của Nhan Tống.”
Tần Mạc buông tay ra, liếc mắt nhìn tôi một cái, nói với tổ trưởng: “Tống Tống bình thường ở trường học phải nhờ anh chiếu cố rồi.”
Tổ trưởng vò đầu trả lời: “Không dám, không dám, cô bé Nhan Tống này ở đài truyền hình biểu hiện tốt lắm, là tấm gương cho đồng nghiệp, tiết mục cô ấy chủ trì có rất nhiều giáo viên cũng như sinh viên thích xem.”
Tôi không nói gì ngẩng đầu nhìn tổ trưởng, chỉ dám gật bừa “Không dám không dám.” Về chuyện này, quả thật cậu ta làm sao dám không chiếu cố cho tôi. Về phần tiết mục của tôi, mấy câu nhiều người ưa thích gì đó, thuần túy là anh ta tự dát vàng vào mặt thôi.
Tần Mạc nói: “Sau này Tống Tống còn phải phiền nhiều đến anh.”
Tổ trưởng vội vàng nói: “Có gì mà phiền toái, có gì mà phiền toái. Tôi biết anh bận rộn công việc ít có thời gian quan tâm đến chuyện của Tống Tống trong trường học, tôi lấy tư cách tổ trưởng của cô ấy nhất định sẽ phụ trách chuyện ở trường của cô ấy, anh không cần lo lắng.”
Tôi hoàn toàn không còn gì để nói, chỉ cảm thấy dường như mình đang chứng kiến một cuộc họp phụ huynh.
Những đốm lửa dần tàn trên bầu trời đêm, lưu lại những làn khói trắng và mùi thuốc pháo, trên màn trời tối đen, náo nhiệt qua đi càng thêm tĩnh mịch. Tôi tính toán thời gian, dự tính bảo vệ đã sắp bước lên vũ đài lịch sử, tựa như trong điện ảnh HongKong, cảnh sát khoan thai đến chậm sau khi nhóm thổ phỉ đã quần nhau đủ tơi tả.
Trong giây lát, quả nhiên ánh sáng chiếu đến từ sau lưng, bảo vệ hô to: “Không được chạy.”
Sớm đã có dự tính, tôi túm tay Tần Mạc chạy hơn ba mươi mét. Tần Mạc rõ ràng còn chưa nhận thức được tình trạng, may mà chỉ số phối hợp vẫn rất đẳng cấp.
Vừa lúc bên cạnh sân bóng rổ có một rừng cây nhỏ, tôi kéo anh ta chạy vọt vào, tránh sau một cây đại thụ. Đêm nay có trăng, rừng
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu